Nhóm con nhà giàu vây quanh, phấn khích chạy lên tầng hầm dưới tấm ván gỗ che, ngồi xổm xuống, háo hức muốn mở ra xem bên trong có gì.

Họ hoàn toàn quên rằng đây là nhà người khác, không phải công viên trò chơi của họ.

Tịch Thanh ăn vài miếng mì, bụng dễ chịu hơn chút, liền nhắc nhở họ:

“Các người muốn chết thì cứ việc, đừng kéo tôi theo.”

Ăn xong, huyết áp của Tịch Thanh đỡ hơn chút, cậu mới đủ tỉnh táo quan sát kỹ mọi người.

Có 4 trai, 2 gái, trong đó vài người quen thân với đám tóc vàng, ngày thường hay qua lại với nhau.

Nhưng Tịch Thanh không thân với họ.

Lần này đi chơi, thay vì tìm cảm giác mạnh, Tịch Thanh chỉ muốn an toàn, thường ở một mình bên xe việt dã, không thích giao du.

Họ cũng không chủ động chơi với cậu.

Tịch Thanh là con nhà giàu, tính khí thất thường, nhóm này chỉ dám chọc ghẹo cậu vài câu cho vui, không dám làm quá vì sợ bị trả thù trong rừng.

Tịch Thanh không muốn xuống tầng hầm, chỉ muốn về đoàn xe.

Trong tầng hầm, Tịch Thanh thấy một nữ sinh mặc áo dài, quần dài, đội mũ và đeo bao tay, tay cầm gậy leo núi, vai đeo ba lô phồng to, chuẩn bị kỹ cho chuyến dã ngoại.

Nàng rất chu đáo, trông như người lữ hành cẩn thận.

Tịch Thanh nheo mắt, nghĩ vừa rồi khi cậu nói người không khỏe cần ăn, chỉ có nàng đáp lại.

Nữ sinh này có vẻ tốt bụng, có thể gia đình nàng không giàu, nên nàng mạnh mẽ chen vào nhóm.

Tịch Thanh định mời nàng dẫn về.

Vì vậy cậu gõ bàn, tức giận nói:

“Các người muốn chết thì cứ việc, tôi phải về đoàn xe. Hoặc chỉ đường cho tôi, hoặc cử người bảo vệ, hoặc sắp xếp ai đó đưa tôi về!”

Mọi người nhìn nhau lúng túng.

Tịch Thanh nhìn thẳng nữ sinh, không muốn phí thời gian nữa.

“Làm ơn dẫn tôi về.”

Nữ sinh ngạc nhiên, chỉ tay về mình:

“Là tôi sao?”

Mọi người thở phào nhẹ nhõm.

Một nam sinh đẩy nhẹ nữ sinh, trêu chọc:

“Tịch thiếu gia ra lệnh, đừng cãi nhau.”

Nữ sinh đỏ mặt, có chút không vui.

Nàng liếc Tịch Thanh rồi nhìn bạn bè, không ai bênh, đại gia ra lệnh phải nghe.

Tịch Thanh đứng dậy, nhìn nàng:

“Đi thôi.”

Thời gian quý, không biết quái vật săn mồi khi nào quay lại, cậu không có thời gian giải thích.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Tịch Thanh nhận ra bọn con nhà giàu này thật cứng đầu.

Họ dùng tiền trong xã hội văn minh để giải quyết mọi chuyện, rồi tới rừng nguyên sinh này.

Nhưng đây là địa ngục, tiền vô dụng.

Nữ sinh suy nghĩ một lát, nhìn bạn bè, cuối cùng nói:

“Tịch thiếu gia, tôi chỉ đường cho cậu về! Nhưng nhớ kiềm chế tính tình, ở đây không ai quản cậu đâu.”

Nói xong, cả nhóm nhìn nàng đầy ý cười.

Tịch Thanh không thèm giải thích nữa, rõ ràng nữ sinh muốn gia nhập nhóm.

Bị đối xử như thế, dù có tiền cũng chưa chắc được tôn trọng.

Nữ sinh bước ra cửa, chỉ đường cho Tịch Thanh.

Cậu đi trước, rồi quay lại hỏi:

“Các người đến đây có thấy Chu Giang không?”

Nữ sinh lắc đầu:

“Không thấy, tôi còn tưởng các người đi cùng nhau.”

Tịch Thanh thở dài nhẹ nhõm, ít nhất quái vật kia đã đi rồi.

Nhưng trong lòng vẫn lo lắng, Chu Giang đã đánh bại tóc vàng, làm bị thương hai người bạn, một mình không thể dọn sạch dấu vết.

Dù sao cũng sẽ để lại chút dấu vết, nhưng nhóm học sinh hiện không phát hiện.

Chu Giang thật sự là con quái vật thứ hai.

Đi vài bước, Tịch Thanh quay lại nói với nữ sinh:

“Tôi không lừa các người, mọi chuyện đều phải cẩn thận.”

Nữ sinh chỉ cười nhẹ, không để ý.

Tịch Thanh nhíu mày, không nói thêm, không quan tâm nữa, Chu Giang và La Phù đều mất tung tích, có thể La Phù đang truy sát Chu Giang.

Tối qua khi La Phù cúi đầu mở cửa, Tịch Thanh thấy hắn hơi nhún mũi.

Hành động đó... giống như thú hoang chưa thuần hóa đang ngửi mùi.

Có thể La Phù phát hiện mùi máu tươi, sáng sớm đã theo mùi đi tìm Chu Giang.

Tịch Thanh thầm nghĩ La Phù thật chăm chỉ, trạm kiểm soát BOSS cũng bắt đầu làm việc sớm.

Cậu cười khổ, nếu La Phù biết cậu là nam, chắc chắn sẽ giết cậu suốt đêm.

Cậu thành kính cầu nguyện cho Chu Giang, mong cái thằng biến thái đó có thể giữ chân La Phù thêm chút nữa.

Chu Giang và La Phù đều bị thương, đối mặt trực diện nổ súng đấu nhau, tiếng súng chắc chắn vang lên trong rừng. Tịch Thanh có thính lực rất tốt, nhưng đến giờ vẫn chưa nghe thấy tiếng súng nào.

Bề ngoài rừng có vẻ yên tĩnh, nhưng bên trong âm thầm động đậy.

Giờ phút này, Chu Giang di chuyển cực nhanh trong rừng, hành động linh hoạt, hoàn toàn khác với lần đầu vào rừng khi còn là kẻ yếu.

Cây cối lao qua, lá cây sắc nhọn quệt vào người đau rát.

Chu Giang mặt nghiêm trọng, không còn sự ngây ngô như trước, tập trung hết sức.

Thời gian! Hắn cần thời gian!

Năm giây! Không, chỉ cần ba giây! Chỉ cần có ba giây, hắn sẽ quay người ngay, nhắm chính xác vào lưng kẻ săn thú, bắn chết đối phương ngay lập tức!

Nhưng mỗi lần dừng lại, hắn lại bị  Boss phát hiện, chậm một giây thôi là đối phương sẽ bóp cò, bắn hắn gục ngay.

Đối phương chỉ cần hai giây là có thể giết chết hắn.

Chu Giang từ sáng đến giờ đang tìm cơ hội, nhưng cứ thiếu một giây thôi là chết.

Một giây đó như cách biệt trời và đất!

Hắn đoán kết cục tốt nhất là mình sẽ chết trước khi nổ súng, không thể buộc được đối phương, thành ra hai bên cùng bế tắc.

Nhưng chết đôi không phải phong cách của hắn.

Chu Giang trầm ngâm, bước nhanh hơn rồi vụt lao tới phía trước, bất ngờ biến mất sau một bụi cây lớn.

Hắn chạy ra đánh vòng để tấn công thợ săn.

Như trong trò chơi, trạm kiểm soát Boss có phạm vi công kích của mình, nếu người chơi ra khỏi phạm vi đó, Boss sẽ quay về doanh trại để hồi phục, còn người chơi sẽ gặp nguy hiểm.

Chu Giang lau vết thương nhỏ trên mặt đang rỉ máu, lòng bàn tay dùng sức ấn.

“Năng lực truy đuổi, tốc độ di chuyển, mục tiêu bị định vị, sức mạnh Boss tăng rất nhiều, sau khi thoát khỏi đây phải báo cáo với đồng đội.”

Chu Giang vòng tay ôm lấy cây súng.

Tối qua, Tịch Thanh đã kéo NPC pháo hôi, khiến Boss tăng thù hận.

Đó là cơ hội tốt nhất của hắn.

Nếu Tịch Thanh dẫn thợ săn ra, hắn có thể tận dụng lúc thợ săn đang nhắm bắn Tịch Thanh mà chuyển hướng tấn công, bù lại giây quan trọng còn thiếu.

Đáng tiếc, Tịch Thanh đã “phản bội”.

Chu Giang nói:

“Xem ra vận may của mình trong phó bản này không tốt.”

Nheo mắt lại, hắn tự nhủ:

“Sớm biết vậy đã không lấy giày của y…”

Ở xa, Tịch Thanh đang xoa mũi ngứa, nhanh chân chạy về phía đoàn xe.

Trong nguyên tác, ở trạm kiểm soát này không có nhiều người chơi chết, thợ săn không chủ động tấn công đoàn xe.

Đó là quy tắc của trò chơi.

Đoàn xe ở đây là khu vực an toàn.

Tịch Thanh đột nhiên dừng bước.

Người đàn ông cúi đầu, mặc áo khoác dài, tay cầm súng săn.

Trong rừng, hai kẻ oan gia chạm mặt nhau trong ngõ hẹp.

Đối phương như máy móc, đi thẳng trên đường săn thú nhỏ hướng về nhà gỗ.

Hai người đứng đối diện, dường như đối phương không phát hiện cậu.

Tịch Thanh cong lưng, rón rén đi về hướng đường nhỏ bên cạnh, tìm chỗ trốn.

Bất ngờ, một bàn tay to từ sau lưng quấn lấy cổ, siết chặt, rồi bịt miệng lại.

“Ngươi định đi đâu?”

La Phù giọng máy móc hỏi.

Tịch Thanh cố sức vùng vẫy, tay hắn sắp bị bóp đến tê liệt, đầu thiếu oxy, huyết áp lại thấp, cả người mệt mỏi không thể tỉnh táo.

Hai người nhìn nhau, Tịch Thanh cố gắng nói:

“Tôi đi tìm ngài, tôi thật sự lo cho ngài, tôi sợ, đừng bỏ tôi lại.”

Cậu thay đổi cách trốn tránh thành lén lút để đối phương không coi hắn là mục tiêu, ít nhất không vi phạm quy tắc trò chơi.

Nhưng ban ngày và ban đêm thợ săn rõ ràng khác nhau!

Tối qua khi gặp lần đầu, đối phương không vội tấn công mà hỏi lý do.

Nếu không phải nhìn thấy mặt nhau, có lẽ La Phù đã giết chết cậu rồi.

Giữa lúc cực kỳ sợ hãi, La Phù bỗng mất tiếng, ngạc nhiên xin lỗi:

“Xin lỗi…”

“Tiểu cô nương” tối qua không dám ngủ một mình, hôm nay trốn ra tìm hắn.

Hắn tưởng Tịch Thanh bị thương, cần giúp đỡ.

Nên muốn đem cậu về.

Nam nhân bế Tịch Thanh lên, giọng thấp:

“Ta có thể làm người chồng của ngươi.”

(AJ: A! đáng êu quá!)

Tịch Thanh hoa mắt chóng mặt, trước mắt sao bay lượn, nghe câu đó càng sợ.

Nam nhân một tay bế, một tay cầm thương, như có giả định tốt, chậm rãi đi về nhà...

Còn nhà gỗ, nhóm học sinh cuối cùng cũng quyết định đi xuống tầng hầm “thám hiểm”.

Bọn họ nghĩ Tịch Thanh trốn ở đây, chắc là giấu chuyện gì với gã đàn ông kia, muốn lợi dụng cơ hội bắt thóp cậu ta, có người không muốn bỏ qua chuyện này.

Nam sinh thì tham ăn, thịt heo còn thèm huống chi là người sống lâu ngày giữa rừng, một mình lại càng dễ bị bắt nạt.

Tịch Thanh hôm qua lỗ mãng vào đây, quần áo cũng đổi hết, sau đó lại vội đi về đoàn xe, hành động kỳ lạ khiến họ nghi ngờ.

Hai nam sinh đứng đối diện nhau, ánh mắt tinh ranh, khuỷu tay đụng nhẹ nhau, trao đổi ý đồ đen tối.

“Tịch Thanh liệu có bị làm sao không?”

“Không chừng đâu, tóc vàng còn nói hắn là đồng tính nữa mà?”

“Hắn chắc chắn là xem trước bên trong có gì, mới không cho bọn mình xem.”

Nhóm học sinh hưng phấn, phấn khích mở tấm ván gỗ mục nát, hương mốc meo bay ra.

Có người theo phản xạ ho khan, cảm thấy kinh tởm.

“Mùi thật kinh khủng!”

Người đứng đầu, người mập mạp, nói: “Đi săn người xử lý con mồi địa phương đấy, sao có thể sạch sẽ được, đi xuống coi!”

Dù lời nói như vậy, lòng họ vẫn bất an, nhiều người muốn bỏ chạy nhưng bị bắt theo nhóm đi xuống.

Chỉ có hai nam sinh không dám xuống, đứng ngoài trông chừng.

Trong nhóm, nam sinh mập cúi đầu cầm gậy bóng chày đi đầu.

Mọi người xuống dưới, đèn pin chiếu sáng khắp nơi, đồ đạc chất đống, nhiều chiếc rương gỗ chắn ánh sáng.

Có người sờ soạng: “Có công tắc đèn đây.”

Mở công tắc, tầng hầm xuất hiện nhiều rương gỗ, trên tường treo xác động vật, góc phòng có đống vật che phủ bằng vải chống mưa, cao cỡ nửa người.

Giữa tầng hầm là chiếc bàn gỗ hình chữ nhật dùng để xử lý con mồi, treo đèn trên đầu, mặt đất thấm đẫm máu đỏ thẫm.

Mùi máu tươi nồng nặc khó chịu.

Nam sinh mập nuốt nước bọt, nơi này không bình thường, thịt động vật nhiều thật đấy, một người ăn không hết thịt đó.

Nếu là thịt khô thì bình thường.

Nhưng vấn đề là thịt ở đây không được xử lý chống thối rữa, một số đã hư thối, bốc mùi chua thối.

Nói cách khác, có thể thịt này chưa kịp làm khô.

Nhưng nhìn quanh vẫn chưa thấy gì đáng sợ.

Một nhóm người đi về phía trước, ở góc tường mở một vật tùy tiện, lập tức mùi thối nặng nhất tỏa ra.

Bỗng một người có ánh mắt sắc bén hét lên:

“Hình như là người đó!”

Bọn họ hoảng loạn tháo chạy vội vã ra ngoài.

Hành lang, tiếng giày da đạp lên tấm ván gỗ kêu kẽo kẹt.

Chủ nhân nhà gỗ một tay bế Tịch Thanh hôn mê, tay kia kéo súng, nhắm thẳng mặt đất, lặng lẽ tiến vào phòng…

Nam sinh mập vừa lúc chạm mặt hắn.

Bất chấp người kia có phải tội phạm giết người hay không, cầm gậy bóng chày đánh lớn tiếng:

“Đi tìm chết đi!”

Dù ngộ sát, trong nhà cũng có thể dùng tiền mua chuộc!

Hắn đứng ở thế trên, tiếp tục kịch bản của mình.

Người đàn ông ngẩng đầu, tóc che lấp nửa khuôn mặt, ánh mắt trống rỗng, vô cảm, giơ báng súng đánh bay nam sinh mập.

Nam sinh hơn 100 kg, mập như heo, đụng tường mới dừng lại, phun ra một ngụm máu tươi.

Mấy học sinh đứng gần bị dọa choáng váng.

Ngay sau đó, người đàn ông bắn súng, nhắm thẳng nam sinh kia, tiếng súng vang lên...

_____________

Ai yêu mến tui, thích truyện tui dịch thì ủng hộ tui 2k 3k để tui mua kẹo mút nha~
Ngân hàng MB bank, stk 144442811, TRAN KHANH LY
Cảm ơn các thân ái nhiều!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play