“Không cần, ta có nha hoàn.” Ta không quay đầu lại, nói.
Chạy đến cầu thang, Thiên Chỉ và Hoa Nhung Chu đang đứng đợi. Đầu ta đã hơi choáng, cố kiềm chế, mở miệng: “Đi, chúng ta về thôi.”
Nhưng chân đã mềm nhũn. Nghĩ đến còn phải leo xuống 20 tầng lầu, ta kéo Hoa Nhung Chu lại, nhảy lên lưng hắn, nói: “Lần này vất vả cho ngươi rồi, mau cõng ta xuống.”
Hoa Nhung Chu dường như hơi lúng túng, ngẩn ra một lúc mới cử động, dùng mu bàn tay đỡ cơ thể ta, bước nhanh xuống lầu.
Không phải ta vội, mà thật sự… tửu lượng ta kém. Uống nhiều là phát điên, làm trò trước mặt Trọng Khê Ngọ. Nếu lỡ nói gì không nên nói, làm gì không nên làm, thì xấu hổ biết bao.
Xuống đến dưới lầu, Hoa Nhung Chu thở hổn hển.
Đặt ta xuống, ta nắm chặt tay hắn để không ngã. Thiên Chỉ thấy vậy, vội chạy ra ngã tư tìm xe ngựa lúc chúng ta đến.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT