May mà lúc đó Thẩm Minh Nguyệt đã kịp lên tiếng từ chối, nếu không thì hậu quả thật khó lường.
Dù hiện tại cô là vợ trên danh nghĩa của Cố Viễn Chu, nhưng cuộc hôn nhân giữa họ vốn chỉ là thỏa thuận, tình cảm chưa đủ sâu sắc để vượt qua ranh giới. Hành động tối qua của anh, suy cho cùng, là thiếu tôn trọng cô.
Thấy cô ngủ say, anh lặng lẽ ra ngoài, trong lòng nghĩ phải tìm cơ hội xin lỗi. Nhưng càng nghĩ, càng thấy xấu hổ, không biết mở lời thế nào cho phải.
Sau bữa sáng, mọi người đều đi làm, chỉ còn hai người ở nhà. Không khí có chút ngượng ngập. Cố Viễn Chu khẽ ho một tiếng, rồi chậm rãi lên tiếng:
“Tối qua... xin lỗi, anh hơi say.”
Thẩm Minh Nguyệt khịt mũi, liếc anh một cái đầy ý tứ: “Xem ra cũng không say lắm. Nếu say thì sao còn nhớ?”
Cố Viễn Chu ngượng ngùng, không ngờ cô lại phản ứng thẳng thắn như vậy, chẳng chừa cho anh chút mặt mũi nào. Anh vội vàng giải thích:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT