“Không cần, tôi tự có cách.”
Cố Viễn Chu nói xong, vòng qua Tống Tuyết muốn rời đi.
Nhưng Tống Tuyết không chịu bỏ cuộc, lại chặn đường anh.
“Anh Cố, anh sẽ không thật sự muốn dẫn Thẩm Minh Nguyệt đi chứ? Làm ơn tỉnh táo lại đi!”
Nhìn cô gái nhỏ lớn lên cùng mình, Cố Viễn Chu trong lòng hiếm khi có chút phiền chán.
Làm người quan trọng là có tự mình hiểu lấy, Tống Tuyết làm vậy, quá đường đột.
“Chuyện công việc tôi tự nhiên sẽ xử lý cẩn thận, không cần cô lo lắng, bây giờ tôi muốn lái xe đi đón vợ về nhà, phiền cô tránh ra.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play