Lời nói của Chu Tiểu Phỉ không hề có từ ngữ thô tục, nhưng câu nào câu nấy đều toát lên vẻ khinh thường.
Nói trắng ra là cảm thấy Thẩm Minh Nguyệt không xứng với Cố Viễn Chu.
Tất nhiên, Thẩm Minh Nguyệt cũng hiểu, cho dù Chu Tiểu Phỉ có đến đây khiêu khích, cô cũng không thể đi mách người khác.
Nếu không, Chu Tiểu Phỉ chắc chắn sẽ nói mình là lòng tốt, kết quả là Thẩm Minh Nguyệt không biết điều.
“Tiểu Phỉ, việc này không cần cô bận tâm, đến lúc tôi với anh hai cô thành vợ chồng, chúng tôi sẽ cùng nhau vun vén cuộc sống, luôn cần có một quá trình dung hòa. Có lẽ anh hai cô không cần loại vợ như vậy, những gì cô nói chỉ là suy nghĩ chủ quan của cô thôi.”
Thẩm Minh Nguyệt nói nhẹ nhàng, sau đó trực tiếp đi vòng qua Chu Tiểu Phỉ trở về phòng.
Chu Tiểu Phỉ đứng sững tại chỗ, câu trả lời của Thẩm Minh Nguyệt hoàn toàn khác với những gì cô ta tưởng tượng. Lời nói này rất logic, không giống như lời của một phụ nữ nông thôn không có học vấn nói ra.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play