Đêm nay, cô ngủ không được yên giấc, không ngừng mơ cùng một giấc mơ, mơ thấy mình ở nhà khách, bị đè lên người, cô sao cũng không nhìn rõ mặt người đàn ông.
Đột nhiên đèn sáng lên, cô từ từ mở to mắt, phát hiện người đàn ông này hóa ra nàng lại quen biết, không phải ai khác, chính là Cố Viễn Chu.
Thẩm Minh Nguyệt khẽ kêu lên, giật mình tỉnh giấc, sờ sờ trên người, toàn là mồ hôi lạnh.
Cô cũng không biết tại sao mình lại mơ thấy giấc mơ như vậy, ổn định lại hơi thở, mới lại ngủ thiếp đi.
Nhưng vừa ngủ không lâu, lại mơ thấy.
Một đêm hai ba lần, dẫn đến nàng hoàn toàn không nghỉ ngơi tốt, ngày hôm sau tỉnh dậy còn có quầng thâm mắt.
Đi ra ngoài, mẹ Cố đã làm xong bữa sáng, cháo kê, bánh quẩy, còn có một bát nhỏ trứng.
“Nhanh ăn đi, ăn cơm xong lại phải bận rộn rồi, sắp xếp lại nhà cửa đơn giản, đồ còn thiếu hôm nay cũng phải đi mua.”
Còn hai ngày nữa là làm lễ, thời gian khá gấp, Cố Gia cũng không muốn làm khó Thẩm Minh Nguyệt quá.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT