Nhân tính đều là như vậy, cha mẹ Cố có thể làm đến mức này đã rất không tệ rồi. Trên đời không có nhiều người tốt bụng, cô cũng không có tư cách yêu cầu người khác.
Nhưng để cô ở nhà giặt giũ, nấu cơm, dưỡng thai thì cô không làm được. Cô là người không chịu ngồi yên, để cả ngày ở nhà thì chẳng khác nào lấy mạng cô.
Tuy nhiên, bây giờ mình mới đến, cũng không tiện cãi lại, lát nữa sẽ tính kế lâu dài.
Trở về nhà, Cố Tư Tư cũng biết chuyện Thẩm Minh Nguyệt mang song thai, không khỏi buông lời châm chọc.
“Có người đừng tự coi mình là ai, phụ nữ biết sinh con chẳng phải là tài giỏi gì. Chủ tịch đã nói, phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời. Bản thân không có bản lĩnh, dựa vào người khác thì cả đời cũng chỉ là cây tầm gửi…”
Điền Thục Phương nghe con gái nói vậy, không khỏi trừng mắt nhìn nàng.
Cố Tư Tư mím môi, liếc Thẩm Minh Nguyệt rồi rời đi.
Thẩm Minh Nguyệt coi như không nghe thấy gì, đi nói chuyện với Niếp Niếp.
Niếp Niếp vốn còn hơi sợ, nhưng sau mấy tiếng ở cùng bà nội thì cũng không còn rụt rè nữa.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT