Hoắc Giai Giai liếc nhìn Thẩm Phúc Trụ, sắc mặt càng lúc càng xấu, nhưng đối mặt với Cố Tuệ Lan, chỉ có thể nở nụ cười lấy lòng.
"Cố tổng, người này thật sự không phải tôi gọi đến, ngài nghĩ oan cho tôi rồi, tôi biết tính khí của ngài, sao lại làm những chuyện nhỏ nhặt này sau lưng được chứ, ngài nói như vậy, tôi cảm thấy rất đau lòng đấy."
Hoắc Giai Giai nghĩ cô ta gọi Thẩm Phúc Trụ đến là để làm việc, bây giờ việc còn chưa làm xong, dựa vào đâu mà bắt cô ta đưa người đi?
Thêm vào đó, cái loại ngu ngốc như vậy, mang đi chẳng phải tự mình chuốc thêm phiền phức sao?
Cố Tuệ Lan không hề tin lời cô ta. Bà làm ăn lâu như vậy, gặp những loại người nào mà chưa từng thấy? Giả ngây giả dại trước mặt bà không có tác dụng chút nào cả.
"Nếu để tôi phải nói lần thứ hai, thì không chỉ hợp tác không thành, những dự án khác của cô và cha cô cũng đừng hòng thành công."
Lời nói này mang đầy hàm ý uy hiếp. Nếu Hoắc Giai Giai không xử lý thỏa đáng chuyện này, bà sẽ khiến nhà họ Hoắc phải gánh hậu quả nặng nề.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT