Chầm chậm buông tay, Diệp Kỳ An mới đẩy cửa vào phòng riêng, tiện thể phân phát các ly trà sữa.
Đưa trà sữa cho Hoàng Nhân, anh thuận tay rút một tờ giấy đưa cho Hoàng Nhân, cẩn thận nhắc nhở: “Băng tan hơi ướt, lau đi.”
Hoàng Nhân cười tươi nói cảm ơn.
"Tôi cứ tưởng cậu sẽ hỏi tôi về tình hình của học trò cậu thế nào chứ." Hoàng Nhân nói với Diệp Kỳ An, không quên làm ra vẻ tiếc nuối, “Mệt tôi còn chuẩn bị ngôn ngữ trước nửa ngày.”
Diệp Kỳ An cười khẽ một tiếng, lại rút hai tờ giấy khác thong thả lau tay mình, hợp tác hỏi: “Thế tình hình cậu ấy thế nào?”
Lúc này Hoàng Nhân mới vừa lòng uống một ngụm trà sữa, nói: “Khá tốt nha, cậu đã nhờ Đại Nguyên tới tìm tôi, sao tôi có thể không đáp lại ân tình này chứ?”
Thật ra Diệp Kỳ An không có thói quen nhờ người chăm sóc học trò, dù sao trạng thái và tình hình làm việc của các phòng ban đều không giống nhau, nhưng Văn Chiết thì khác, xui xẻo là bị ngã chân, đi làm trễ nửa tháng, Diệp Kỳ An hoàn toàn là do lo ngại về yếu tố thời gian ảnh hưởng, nên mới cố ý nhờ người giúp cậu ấy theo kịp tiến độ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play