Hứa Mịch Thanh: “Cái này liên quan gì đến thầy Diệp?”
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.” Văn Triết nghiêm trang nói, “Cảm giác cậu toàn học từ anh ấy.”
Thôi được rồi, bên cạnh hắn, đứa nào đứa nấy đều miệng độc.
Diệp Kỳ An, Phong Kim thì không nói, thêm tám đời nữa hắn cũng không đấu lại, nhưng Hứa Mịch Thanh tốt bụng cũng bị “dạy hư”, điều này khiến Văn Triết vô cùng đau khổ.
Phong Kim chậm rãi quay đầu liếc nhìn Diệp Kỳ An.
Diệp Kỳ An khoanh tay trước ngực, dáng vẻ thoải mái nửa dựa vào tường, khóe môi ngậm một nụ cười như có như không, nhìn chằm chằm Văn Triết không nhúc nhích.
Phong Kim không dám lên tiếng. Hắn nhớ đến Văn Triết ít nhiều cũng có liên quan đến mình, sợ Diệp Kỳ An đột nhiên nhớ ra điều này, vì thế lặng lẽ lùi lại một bước, thầm cầu nguyện Diệp Kỳ An đừng giận cá chém thớt.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play