Anh như chú ý đến điều gì đó, Diệp Kỳ An khựng lại, rồi rất tự nhiên dùng khớp ngón tay cọ cọ vào gò má ửng đỏ của Phong Kim, thản nhiên nói: “Muốn cười thì cười, nhịn làm gì?”
Phong Kim: “…”
Diệp Kỳ An hoàn toàn không ngờ mình chỉ gỡ kính cho người ta mà có thể khiến người ta xao xuyến đến vậy. Anh có chút khó hiểu liếc Phong Kim mấy cái, rồi chỉnh lại biểu cảm, cầm lấy chiếc kính hỏi lại: “Để cho cậu ở đâu?”
“Tùy tiện.” Phong Kim bị vạch trần không chút nể tình, lạnh lùng quay đầu đi.
Diệp Kỳ An cũng không để ý, làm theo ý Phong Kim, tìm một chỗ sạch sẽ đặt “món quà bất ngờ” của hắn.
“Thật sự không cần tôi giúp sao?” Diệp Kỳ An cảm thấy không tiện khi để khách làm việc, còn mình thì không làm gì cả, lại quay đầu hỏi Phong Kim một lần nữa.
Phong Kim lắc đầu: “Không cần.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT