Thấy mình càng nhìn càng bắt đầu mường tượng ra một vài hình ảnh không đứng đắn, Phong Kim có tiên kiến mà dời tầm mắt khỏi Diệp Kỳ An, muốn giấu đầu hở đuôi tìm một tấm chăn đắp cho Diệp Kỳ An, nhưng tìm khắp nơi cũng không thấy, đành lùi một bước mà chọn chiếc áo khoác mỏng trên ghế sofa đơn còn lại.
Diệp Kỳ An ngủ rất nhẹ, gần như ngay khoảnh khắc Phong Kim đến gần đã mở mắt, sự bối rối thoáng qua trong đôi mắt, đang định hỏi thì ánh mắt đã chú ý đến chiếc áo khoác trong tay Phong Kim.
Đã có câu trả lời, Diệp Kỳ An cũng không hỏi thêm, chống tay ngồi dậy, với giọng khàn khàn hỏi: “Tôi ngủ quên rồi à?”
Phong Kim học theo giọng điệu của Diệp Kỳ An: “Hiển nhiên.”
Diệp Kỳ An sững lại, sau đó có chút buồn cười mà liếc nhìn Phong Kim, nói: “Cậu có tính là đạo nhái không?”
"Ừm..." Phong Kim vẫn đưa áo khoác qua, suy nghĩ một lát rồi nói, “Với năm nay mà nói, cái này chắc vẫn tính là tài sản chung của chúng ta.”
Diệp Kỳ An bật cười, sau đó khi chuông điện thoại vang lên thì thu lại nụ cười, theo lời nói của người ở đầu dây bên kia mà biểu cảm dần trở nên nghiêm túc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT