“Bạch Linh, ở chỗ này đi.” Xích Vĩ cố chỉ tay về một chỗ, vị trí đó tuy không bằng hang động nhưng cũng khá tốt.
“Cha?” Bạch Linh như không nghe thấy lời Xích Vĩ, vẫn nhìn Cổ Ba, chờ đợi câu trả lời từ ông.
Mắt Xích Vĩ tối sầm lại, khuôn mặt hốc hác càng thêm khó coi. Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua tứ chi đã gãy của mình, rồi bật cười điên dại.
Thấy vậy, mẹ của Xích Vĩ không nén nổi giận, buông Xích Vĩ ra, đứng phắt dậy chỉ thẳng vào mặt Bạch Linh: “Bạch Linh, Xích Vĩ là chiến sĩ cấp năm, hơn nữa còn là bạn đời của con, ý của nó sao có thể sai được? Con làm vậy là có ý gì? Trước kia con đâu có như thế!”
Bà ta mỉa mai tiếp: “Bạch Linh, trước kia Xích Vĩ và Bách Nhĩ mới là một đôi bạn đời giao ước. Nếu không phải con nói rất thích Xích Vĩ, cứ mãi nói xấu Bách Nhĩ với ta, ta đã chẳng để con và Xích Vĩ lập giao ước! Giờ Xích Vĩ vừa gặp chuyện, con liền trở mặt. Ta đúng là đã nhìn thấu con rồi, ha ha! Ta thật là mù mắt, trước kia sao lại đuổi Bách Nhĩ đi chứ? Giá như Bách Nhĩ và Xích Vĩ vẫn ở bên nhau thì tốt biết mấy. Con thấy đám mãnh thú năm màu kia không? Tài năng của Bách Nhĩ hơn con nhiều!”
Bạch Linh bị chỉ mặt mắng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
“Ta nói cho con biết, hôm nay chúng ta thảm hại như vậy đều là do con mà ra! Bách Nhĩ vì hận con đã cướp Xích Vĩ nên mới trả thù. Tất cả chúng ta đều bị con liên lụy! Cái đồ tiểu tiện nhân!” Mẹ Xích Vĩ càng chửi càng hăng, càng nghĩ càng tức, hối hận đứt ruột.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play