“Tôi không về đâu! Tôi không về đâu mà!” Cây Non Nhớt gân cổ lên khóc oa oa.
Tại sao những con thú hai chân không lông lại muốn đuổi nó đi chứ?!
“Hu hu hu, tôi, tôi vẫn có thể giúp các người giữ cửa và dính mọi thứ lại mà, cái gì cũng dính được hết! Hu hu hu, các người đừng đuổi tôi đi, đừng đuổi tôi đi mà! Hu hu hu, các người xem này, a phốc! Tôi còn có thể phun chất nhầy!” Cây Non Nhớt dựng thẳng dây leo, phun ra một vũng chất nhầy nhỏ.
Nó cảm thấy mấy con thú hai chân không lông này ghét bỏ mình, chắc chắn là vì hai ngày trước nó đã ngất xỉu khi phun chất nhầy.
Nhưng, nhưng mà, phun chất nhầy mệt lắm chứ bộ, nó đâu cố ý ngất xỉu đâu, cây cối cũng phải thở nữa mà!
“Oa oa oa, tôi không đi! Tôi muốn ở lại!” Cây Non Nhớt bắt đầu la lối om sòm, rễ cây và dây leo múa may loạn xạ, y hệt một đứa trẻ đang gào khóc và quơ tay quơ chân.
Bách Nhĩ vội vàng bước tới, kéo nhẹ dây leo của nó, cười giải thích: “Tu Tư Phổ, không phải là anh muốn đuổi em đi, mà là em ở đây lâu quá rồi, mẹ em chắc chắn sẽ lo lắng đấy.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play