Thúy Hoa nhìn cái hố vừa bị đụng ra, lén lút ước lượng xem có nên... chui vào thêm lần nữa hay không.
“Quả nhiên là quả đau đớn.” Ngải Lợi Phổ đã đi tới, liếc nhìn bụi cây vừa bị Thúy Hoa tông trúng, trầm giọng nói, “Chỉ có loại quả này mới có thể sinh trưởng tốt trong thời tiết lạnh như thế này. Đáng tiếc là nó không ăn được, nếu không thì đúng là một nguồn lương thực quý trong mùa Hàn Nguyệt.”
“Quả đau đớn?”
Bách Nhĩ cảm thấy cái tên này thật đặc biệt, liền nhìn theo ánh mắt Ngải Lợi Phổ. Quả nhiên thấy dưới gốc cây gần đó có một bụi cây nhỏ cao chừng hai mét. Cây chẳng có một cái lá nào, chỉ lủng lẳng treo đầy những quả đỏ rực cỡ ngón tay cái. Những quả ấy giống hệt đèn lồng tí hon, đỏ mọng mọng trên nền tuyết trắng, nhìn vừa đáng yêu vừa rực rỡ.
Vốn là người Hoa Hạ, Bách Nhĩ đặc biệt yêu thích sắc đỏ. Loại quả này cho cậu một cảm giác như đang đón Tết, thật sự rất vui mắt!
Mà đỏ trên trắng tuyết, càng nổi bật — nhìn thôi cũng khiến người ta thấy ấm lòng.
“Sao lại gọi là quả đau đớn?” Thúy Hoa tò mò trợn to mắt, giơ cánh muốn thử sờ vào.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play