“Không muốn dậy thì nằm luôn đi.”
Thương Viêm cởi áo bông còn vương hơi lạnh, tháo giày, cúi người hôn nhẹ lên trán Bách Nhĩ:
“Bên ngoài lạnh lắm, mọi người vẫn chưa ai dậy đâu.”
“Ừm… bên ngoài dọn tuyết ổn chứ?”
Bách Nhĩ ngáp một cái, dụi dụi vào chiếc gối mềm xù như mèo con lười biếng, giọng khàn khàn mơ màng.
Gần đây ngày nào tuyết cũng rơi dày đặc, toàn là tuyết lông ngỗng, trắng xóa rậm rạp. Có hôm rơi đến mức chưa đầy mười mét cũng không nhìn rõ. Thế nên mỗi sáng đều phải ra dọn tuyết để khỏi bị bịt kín cửa hang. Ngay cả mấy cái bẫy thú bên ngoài cũng bị tuyết phủ dày thành từng lớp.
“Yên tâm đi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play