Vốn dùng rơm rạ, bia, gậy gộc làm giày, nhưng Bách Nhĩ lại chế tác hẳn ba đôi, chia cho các nữ nhân.
"Được rồi, mọi người có thể xem tôi làm, cũng có thể xem Mandar. Giày của Mandar làm cũng rất tốt." Bách Nhĩ cầm một sợi dây thừng, bắt đầu xỏ qua giày rơm.
Mandar nghe Bách Nhĩ khen, tức khắc ưỡn ngực kiêu hãnh, vẻ mặt mãn nguyện. Hehe, Bách Nhĩ khen mình này!
Ngay lúc Bách Nhĩ đang dạy mọi người làm giày, các dũng sĩ đã trở về, mỗi hai người khiêng một bó ván gỗ lớn. Mỗi bó dài đến hai mét, cao gần tới cằm các dũng sĩ, khiến mọi người kinh ngạc trước sức mạnh của họ.
“Hahahaha! Bách Nhĩ, ra xem này, chúng tôi tìm được rất nhiều ván giường!”
Các dũng sĩ vứt tấm ván gỗ xuống đất, tạo ra những tiếng "bang bang" ầm ĩ.
"Bách Nhĩ cứ đi đi, chúng tôi học Mandar là được rồi." Hồng Thảo cười, mắt vẫn không rời khỏi đôi giày của mình và động tác của Mandar. Sau khi quan sát kỹ, cô nhanh chóng học và bắt đầu bện giày cho mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play