“Ừm, không tồi, có cả mỡ cả nạc, vừa khéo.” Bách Nhĩ gật đầu, rồi quay sang hỏi, “A phụ Bố Cát, cái thớt gỗ này dùng ổn không? Còn con dao này, thấy thế nào?”
Bố Cát sờ sờ mặt thớt, lại vuốt dọc theo lưỡi dao, liên tục gật đầu, mặt mày hớn hở: “Dùng tốt lắm! Dao thì bén khỏi nói, cắt thịt cứ như cắt bùn ấy, nhẹ tênh! Cắt ra lại mịn, so với dùng tay xé tiện hơn nhiều, muốn xắt lát hay băm nhỏ gì cũng dễ dàng. Tốt thật đấy! Bách Nhĩ, ngươi đúng là thông minh quá trời quá đất, ha ha ha ha ha!”
“Cũng nhờ người trong mộng dạy ta cả thôi.” Bách Nhĩ cong khóe môi cười, “Được rồi, ta sẽ nêm gia vị cho phần nhân thịt này, lát nữa là có thể bắt đầu làm lạp xưởng rồi.”
Mấy ngày nay, Bách Nhĩ cứ loanh quanh trong rừng rậm, không chỉ tìm được rất nhiều nguyên liệu ăn được mà hệ thống cũng đã lên tới cấp 25. Quan trọng nhất là hắn còn phát hiện ra một loại gia vị mới — trông chẳng khác nào nước tương. Loại cây đó mọc quả đầy thân, bên trong chứa chất lỏng màu nâu sẫm, hương vị mằn mặn thơm thơm, chỉ cần dùng dao rạch nhẹ một đường lên thân cây là nước tương sẽ trào ra không ít.
Nhờ vậy, phần nhân thịt lần này có thể nêm nếm ra mùi vị vô cùng đậm đà. Bách Nhĩ thêm nước tương, muối và bột tỏi, tuy nguyên liệu thô sơ nhưng mùi vị lại thuần khiết, chân thật.
Lúc hắn vừa trộn gia vị xong thì Hồng Thảo và mấy người khác cũng đã xử lý xong ba đoạn ruột sấy, mỗi đoạn dài khoảng nửa thước, đường kính cỡ bốn centimet — vừa đẹp vừa đều.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play