“Mạn Đạt, dập lửa đi, không cần nhóm nữa.” Bách Nhĩ vội vàng dặn.
“À à, được rồi!” – Mạn Đạt vừa nuốt nước miếng vừa chạy đi tắt lửa.
Bách Nhĩ khẽ bật cười, dùng vá múc hết phần tóp mỡ trong nồi ra, nhúng qua một chút dầu còn dính trên mép nồi, rồi đặt từng miếng tóp vào một cái chén tre chuẩn bị sẵn.
Cũng khó trách Mạn Đạt thèm thuồng đến vậy — tóp mỡ đúng là ngon thật. Nhất là phần da heo đi kèm, sau khi chiên giòn thì vừa giòn rụm vừa thơm nức, lại mang theo một mùi thơm béo ngậy, đặc trưng của mỡ. Tuy toàn bộ dầu đã được chiên ra hết, nhưng ăn vào lại không hề ngấy. Cắn xuống một miếng là nghe "cách băng cách băng", giòn đến mức đụng cả màng nhĩ!
Bách Nhĩ còn nhớ khi nhỏ, nhà chẳng có gì gọi là đồ ăn vặt, lúc ấy tóp mỡ chính là món ngon nhất, cắn từng miếng mà cảm giác thỏa mãn vô cùng. Chỉ là tóp mỡ vốn chiên trong dầu nên rất “nóng”, ăn nhiều dễ bị nhiệt miệng, đau họng, không thể ăn quá đà.
Đợi chiên xong hết, một chén tre đầy ắp tóp mỡ được bày ra. Bách Nhĩ đặt chén sang một bên, quay sang nói với Mạn Đạt cùng mấy người phụ nữ và đám trẻ nhỏ đang nuốt nước miếng chờ sẵn:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT