“Không cần đâu”. Bách Nhĩ cười liếc nhìn ngũ sắc mao thú một cái: “Nuôi thêm mấy ngày đi, còn không ngoan thì đem đi nướng ăn”.
“Ừm”.
Thương Viêm tất nhiên sẽ nghe lời tiểu bạn lữ nói.
Hôm nay đi săn được nhiều dã thú như vậy nhưng tất nhiên là mọi người vẫn chưa hài lòng, ai nấy cũng còn tràn ngập nhiệt huyết, sau khi ăn thịt nướng các dũng sĩ lại cầm gai xương ra ngoài.
Lần này Bách Nhĩ cũng đi theo, hắn muốn nhìn xem có phát hiện được thứ gì mới hay không. Có lẽ nơi này sẽ tìm thấy rất nhiều đồ ăn, dù sao cây cối rậm rạp như vậy nhất định tìm được bảo bối.
Bách Nhĩ nhân lúc không ai nhìn qua đây liền lén lút kéo kéo tay Thương Viêm làm nũng: “Ta tin ngươi có thể bảo vệ được ta mà có đúng không? Thương Viêm, ngươi dẫn ta đi đi mà. Tối qua nguy hiểm như vậy ngươi mang ta đi cũng không sao cả, có phải không?”
Mẹ. Vì để được ra ngoài, cần gì mặt mũi nữa! Hắn liều luôn!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT