Mọi người đều cảm thấy con ngũ sắc mao thú này quá ồn ào. Hóa ra tiếng kêu của chúng nó là như thế này nha, khó nghe quá trời. Giống hệt như Bạch Linh, mặt thì đẹp mà lòng thì đen. Xem ra không thể nhìn mặt mà đánh giá được mà!
“Kêu khó nghe quá à”. Mạn Đạt lẩm bẩm nói đồng thời bịt kín hai tai.
Một tay Thương Viêm đè cái đầu không ngừng vặn vẹo của ngũ sắc mao thú xuống, một tay nắm lấy cây thải mao trên đầu nó rút mạnh ra.
Một cây thải mao như vậy dài khoảng một cánh tay, là cái lông vũ đặc biệt nhất trên người ngũ sắc mao thú.
Trên người chúng nó tuy rằng có năm màu lông khác nhau thế nhưng Thương Viêm cũng chỉ để ý duy nhất một cây thải mao kia, bởi vì nó có đủ cả năm màu. So với toàn bộ lông trên người ngũ sắc mao thú thì nó là rực rỡ xinh đẹp nhất.
“Thật là đẹp!” Bố Cát cười gật đầu “Cái lông vũ màu đỏ của Cự Ba không có được như vậy. Ta nhớ rõ con ngũ sắc mao thú a phụ hắn săn được không hề có thải mao”.
“Ai dô, đừng nhắc đến hắn nữa”. Hồng Thảo hâm mộ đẩy Bách Nhĩ tới trước mặt Thương Viêm: “Mau cài lên cho Bách Nhĩ đi này”.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT