Thương Viêm ngồi cạnh giá nướng, trầm mặc xoay trở xiên thịt, nước mỡ màu vàng kim nhỏ trên mặt than phát ra âm thanh xèo xèo, trong không gian yên tĩnh phá lệ vang vọng.
"Ca ca, chẳng phải vẫn còn một khối thịt thật to sao? Ngươi nướng thêm làm gì thế? Một cái đùi này vẫn chưa ăn đâu đấy". Mạn Đạt liếm liếm ngón tay, thỏa mãn ợ một cái: " Không cần nướng nhiều như vậy, ta no rồi! Hắc hắc hắc hắc hắc ".
Ừm, thịt thực thảo thú ăn ngon thật.
Chắc chắn là ca ca cố ý săn cho ta, ta muốn ăn thực thảo thú lâu lắm rồi!
Ca ca đối với ta tốt quá đi!
Mạn Đạt đầu óc đơn giản, không hề hoài nghi vì sao ca ca lại đối tốt với mình như vậy lại không cho mình ăn đùi thực thảo thú. Vừa rồi hắn muốn lấy ăn, thiếu chút nữa bị ánh mắt của ca ca giết chết.
Đây coi như là cái lợi của đầu óc đơn giản đi, luôn luôn vui vẻ.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play