Ô Lâm dùng tay lau mồ hôi trên trán, gương mặt bị nắng chiếu đến đỏ hồng, hắn gỡ ống trúc xuống ừng ực uống nước.
"Ống trúc này dùng thật tốt, Bách Nhĩ luôn có thể biết những thứ mà chúng ta không biết nha, ha ha".
Thương Viêm nhíu mày nhìn sơn động.
“ Làm sao vậy Thương Viêm?”
"Không ổn, sơn động sao lại yên tĩnh như vậy?" Sắc mặt Thương Viêm ngưng trọng.
Các dũng sĩ tức khắc trở nên khẩn trương, sắc mặt trắng bệch, nắm chặt vũ khí: “Lẽ nào có dã thú tới?”
Có phải là mọi người đều bị tha đi rồi không?
Có điều sau khi bọn họ nhìn thấy người đi ra từ sơn động liền không còn lo lắng nữa, đều thở phào nhẹ nhõm: "May mà mọi người không sao".
Hồng Thảo, Điềm Nha và Khổ Ương đi ở phía trước, mỉm cười tiếp đón các dũng sĩ, mấy đứa nhỏ chạy tới ôm lấy Hắc Thạch ôm ống trúc uống từng ngụm nước to, rõ ràng là cực kì khát.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play