Bách Nhĩ cắn môi, lòng đầy hối hận và tự trách. Cậu vỗ trán, than thở: “Tất cả là lỗi của em. Lẽ ra em phải thử trước. Anh đang trong giai đoạn thăng cấp quan trọng, lỡ có vấn đề gì thì làm sao? Ô ô ô, Thương Viêm, anh khó chịu ở đâu? Để em giúp anh xem!”
“Không sao cả.” Mồ hôi lớn từng giọt lăn dài trên trán, Thương Viêm siết chặt nắm tay, cố chịu đựng. Cơn đau càng lúc càng dồn dập, cuối cùng trở nên không thể chịu đựng được nữa. Anh bật dậy, sải bước ra ngoài cửa.
Bách Nhĩ sững sờ nhìn Thương Viêm sắc mặt thay đổi, dáng vẻ khổ sở khiến lòng cậu đau thắt. Thấy anh đi ra ngoài, cậu càng lo lắng, vội vàng chạy theo hỏi: “Thương Viêm, có phải rất khó chịu không? Anh bị làm sao vậy?”
Cậu sợ đến mức nước mắt lưng tròng, hoảng hốt tột độ.
Lẽ nào chỉ vì cậu mà thân thể Thương Viêm xảy ra chuyện thật sao? Nếu đúng là vậy, cậu sẽ tự trách vô cùng.
Thấy “bạn nhỏ” vành mắt đỏ hoe, môi run rẩy, sắc mặt tái nhợt vì hoảng sợ, Thương Viêm nắm chặt tay, cố nén cơn đau quặn trong bụng, bất đắc dĩ mỉm cười an ủi: “Ngoan, ngồi về chỗ đi. Anh chỉ là đau bụng, muốn đi…”
Anh ra hiệu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play