Tuy rằng chúng nó còn nhỏ, nhưng cũng thừa biết tù trưởng không phải người tốt gì!
"Thật là buồn cười, ha ha ha ha!" Sơn Cước tới lui trước mặt Thương Viêm, ngẩng đầu ưỡn ngực: “Da thú là khi ngươi còn ở trong tiểu đội săn thú của bộ lạc mà săn được, sau đó phân ra. Rõ ràng là chúng ta cùng nhau săn, dựa vào đâu để ngươi mang đi ra khỏi bộ lạc? Hắc Thạch, ngươi muốn đánh nhau có phải không? Hửm?! ”
Hắn bỗng nhiên vọt tới bên cạnh Hắc Thạch, hung ác nhe răng với ba đứa nhỏ, tiếng cười chói tai tràn ngập ác ý, dọa cho nữ nhi năm tuổi của Hắc Thạch bật khóc.
“.....”
Bách Nhĩ thấy rõ móng tay đầy bùn và rau dính ở kẽ răng Sơn Cước.
Đệt.
Biểu tình trên mặt Thương Viêm không thay đổi, chỉ là ánh mắt lạnh lùng dừng trên mặt Sơn Cước, đột nhiên câu môi cười: “Ngươi muốn chết sao, Sơn Cước?”
Thấy Thương Viêm cười, Sơn Cước cứng đờ.
Nụ cười này hắn vẫn nhớ rõ. Lần trước khi ném vũ khí vào cổ cự thứ thú, Thương Viêm cũng cười như vậy!

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play