Mọi người cùng nhau nhìn ra ngoài, rồi thấy Hồng Thảo nhìn chằm chằm một vệt dấu vết lộn xộn trên nền tuyết, trông giống như dấu vết của một cành cây bị kéo lê.
“Nhưng mà mọi người còn chưa dậy, cũng không có ai kéo cành cây, sao lại có dấu vết ở đó?”
Hồng Thảo lại gần quan sát, suy đoán một lát rồi thở dài.
“Haiz, có thể là do Tiểu Niêm Dịch Thụ để lại.”
“Gần đây, Tiểu Niêm Dịch Thụ có thể đã giận Bách Nhĩ rồi? Lâu lắm không thấy nó. Tối qua, có lẽ nó đã nhân lúc Bách Nhĩ ngủ mà lén đến thăm. Đáng thương thật, Bách Nhĩ tỉnh thì nó không dám đến, sợ bị mắng, nên đành phải đợi lúc Bách Nhĩ ngủ mới tới.”
Hồng Thảo càng nghĩ càng thấy tội nghiệp Tiểu Niêm Dịch Thụ. Cô quyết định coi như mình không thấy vết tích này, để Tiểu Niêm Dịch Thụ không bị mắng. Hồng Thảo lấy chổi ra, quét sạch dấu vết trên đường đi vào bộ lạc, để Bách Nhĩ tỉnh dậy sẽ không phát hiện.
“Hy vọng sau một thời gian, mối quan hệ giữa Bách Nhĩ và Tiểu Niêm Dịch Thụ sẽ hòa hoãn hơn!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT