Trong một gian phòng cổ kính, nhưng xa hoa một nam nhân tuấn mỹ đang ngồi bên chiếc bàn trà làm bằng gỗ Lưu Vân, trên tay người kia cầm một tách trà còn đang bốc hơi nóng, khuôn mặt người kia ẩn sau lớp mặt nạ, chỉ lộ ra đôi môi đỏ hồng căng mọng cái cằm tinh xảo và làn da trắng mịn như sữa.
Bạch y trên người nam nhân tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên cho người ta ảo giác rằng nam nhân này rất ôn hòa.
Nhưng trên thực tế, chỉ cần là người sống ở đại lục Thiên Huyền này đều đã từng nghe qua cuộc đời của một vị phong chủ.
Phong chủ Liễm Trúc Phong 3 rượu bước vào nguyên anh 6 tuổi một kiếm chém giết yêu tộc chi chủ, 12 tuổi đăng đỉnh độ kiếp, 18 tuổi một mình một kiếm trực tiếp đứng giữa chúng sinh ngăn cản ngoại tộc xâm nhập để bị thương.
Người này không ai khác chính là phong chủ Liễm Trúc Phong Vân Nguyên.
Vân Nguyên xuyên đến đây cũng đã 3 ngày, khi biết bản thân xuyên thành Vân Nguyên Phong chủ cậu không biết nên có biểu cảm gì, vui mừng, lo lắng hay sợ hãi?.
Không!.
Vân Nguyên chỉ biết câm nín bởi vì nhân vật này đã thu 5 đồ đệ trong đó đứa nào đứa nấy đều là thiên tài đỉnh cấp, nhưng bọn chúng lại không phải nhân vật chính mà là nhân vật phản diện.
Đúng vậy, trong 5 đứa đệ tử không có đứa nào là nhân vật chính.
“ Sư tôn ơi sư tôn ..” tiếng gọi của một bé gái khiến Vân Nguyên cúi đầu nhìn.
Đứng trước mặt cậu là một cô bé tầm 6 tuổi, khuôn mặt trắng nõn hơi gầy, tóc của cô bé buộc thành hai bím, quần áo của đệ tử cũng không thể che giấu thân thể gầy nhom của nàng.
Nàng chính là nhị đệ tử của Vân Nguyên, Liễu Như Yên.
Đúng vậy, mọi người không nhầm đâu, đồ đệ này chính là độc đoán vạn cổ Liễu Như Yên, chính là ác nữ một lòng một dạ muốn gả vào hào môn khi nam chính thất thế.
“ chuyện gì?” Cậu lạnh nhạt không muốn phá vỡ thiết lập nhân vật của mình.
“ Đại sư huynh và tam sư đệ đang đuổi bắt hạc trắng của người ạ” Liễu Như Yên non nớt tố cáo.
‘ cạch’ chén trà trong tay cậu rơi xuống.