Cố An Nhiên là người nghĩ là làm. Sau khi về biệt thự, cậu liền vùi đầu vào thư phòng. 

Trên Trái đất, việc tạo ra game rất phức tạp, liên quan đến nhiều giai đoạn, từ kế hoạch ban đầu, thiết kế mỹ thuật, lập trình, thiết kế âm nhạc, cho đến cuối cùng là vận hành và bảo trì. 

Mỗi giai đoạn lớn còn được chia thành nhiều giai đoạn nhỏ. Ví dụ, mảng mỹ thuật bao gồm bối cảnh, thiết kế nhân vật, phác hoạ, dựng hình 3D, thiết kế giao diện (UI), vv....

Trên Trái đất có rất nhiều phần mềm hỗ trợ phát triển game như PS, 3Dmax, Unity3D, Unreal 4... Với sự giúp đỡ của Tiểu An, Cố An Nhiên có thể phục khắc những phần mềm này sang Lam Tinh không khó, nhưng cậu không muốn làm vậy.

Cậu muốn làm một phần mềm biên tập game, biến các yếu tố như mỹ thuật, âm nhạc, engine game thành các mô-đun để đưa vào phần mềm, khi làm game có thể tùy ý lấy ra dùng.

Cố An Nhiên hiểu rất rõ, trong bất kỳ ngành công nghiệp nào, việc một sản phẩm quá cao siêu khiến ít người có thể hiểu thì khó mà phát triển được. Hạ thấp độ khó khi làm game mới có thể thu hút nhiều người tham gia, khiến ngành công nghiệp này trở nên thịnh vượng.

Tuy nhiên, bây giờ nói những điều này còn quá sớm. Phần mềm biên tập game có thể để sau, việc cấp bách trước mắt là làm ra trò chơi đầu tiên của chính mình. Cậu cần thăm dò thị trường trước, xem kế hoạch của bản thân có khả thi không.

"Tiểu An, chúng ta làm một phần mềm hội họa trước, tôi sẽ xây dựng hệ thống, còn cậu sẽ biên soạn chương trình."

"Tiểu An đã nhận, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"

Cố An Nhiên cười khẽ. Công nghệ của Lam Tinh rất phát triển, nhưng các mảng khác lại khá lộn xộn. Hiện tại cậu làm game, phần lập trình có thể giao cho Tiểu An, nhưng mảng mỹ thuật, âm nhạc và cốt truyện thì phải tự mình làm hết.

"Gánh nặng đường xa aaa!"

Cố An Nhiên nhắm mắt lại, trong đầu xuất hiện một chiếc USB. USB này là bản quyền Cổ An Nhiễm đã mua. Cậu chọn ra ba bản nhạc nền (BGM) từ đó. Cậu có khả năng hội họa nên mảng mỹ thuật có thể tự lo, nhưng âm nhạc thì không được.

"Tiểu An à, nếu trò chơi này làm xong mà có phản hồi tốt, chúng ta sẽ phải bồi dưỡng nhân tài đấy."

"Có chuyện gì Tiểu An có thể giúp được không?"

"Thì nhiều lắm..."

Cố An Nhiên bận rộn trong thư phòng, ngoại trừ lúc ăn cơm, cậu hầu như không lộ diện.

Chú Lưu đi qua đi lại trước phòng cậu rất nhiều lần, thấy cậu luôn làm việc nên không vào quấy rầy.

Cứ như thế thì sau một tuần, Lâm Kỳ Thuân trở về biệt thự. Anh về đúng lúc bữa trưa.

"Chú Lưu, sao có mỗi mình chú ăn cơm vậy, tiểu Nhiễm đâu?"

Chú Lưu lập tức mách "Tiểu Nhiễm đang ở trong phòng nghiên cứu game. Trước đây nó còn ra ngoài ăn cơm, hai ngày nay nó ăn cơm cũng ở trong phòng luôn."

Game? Lâm Kỳ Thuân nhíu mày, có một sự liên tưởng không hay. "Cậu ấy hôm nay chưa ăn cơm trưa à?"

Chú Lưu chỉ lên lầu "Vừa mới đưa lên, ăn hay chưa thì không rõ, cứ thế này thì làm sao cơ thể chịu nổi chứ."

Lâm Kỳ Thuân ném quần áo lên sofa, quay người đi lên lầu.

"Tiểu Thuân, cháu cũng không ăn cơm à?"

"Cháu ăn rồi." Giọng Lâm Kỳ Thuân vọng xuống dưới lầu, thân ảnh biến mất ở chỗ rẽ cầu thang.

Cửa phòng Cố An Nhiên hé mở. Lâm Kỳ Thuân đi đến cửa thì sững lại. Anh đẩy cửa rộng hơn, phát hiện bố cục trong phòng đã thay đổi rất nhiều.

Sàn phòng ngủ được trải thảm lông dày, bên cạnh cửa sổ sát đất có hai chiếc sofa đơn béo tròn, trên sàn bên cạnh sofa rải rất nhiều gối ôm mềm mại.

Phía tường bên cạnh sofa còn có thêm một giàn hoa gỗ tạo hình độc đáo, trên đó đặt vài chậu cây xanh, điểm xuyết một vài món đồ trang trí kỳ lạ.

"Một tuần trước chú đưa tiểu Nhiễm đến công ty của nó một chuyến." Chú Lưu chống hai tay đi đến sau lưng Lâm Kỳ Thuân "Mấy thứ này là nó mang từ công ty về. Căn phòng trang trí rất ấm cúng, đúng không?"

Lâm Kỳ Thuân liếc nhìn chú Lưu, rồi gõ cửa nhưng không thấy có tiếng đáp lại.

Chú Lưu nói tiếp: "Cứ vào thẳng đi, tiểu Nhiễm sẽ không để ý đâu, nó ở trong thư phòng."

Lâm Kỳ Thuân bước vào phòng Cố An Nhiên.

"Tiểu An, cậu giỏi quá, tôi cần chính là hiệu quả này!"

"Cảm ơn lời khen của tiểu Nhiễm, Tiểu An sẽ tiếp tục cố gắng!"

"Bản DEMO đã hoàn thành, tiếp theo chúng ta sẽ thêm cốt truyện, thêm bối cảnh, tối ưu hóa giao diện, cài nhạc nền... bận quá đi!"

"Tiểu Nhiễm yên tâm, tôi sẽ giúp đỡ!"

Tiểu An? Lâm Kỳ Thuân nhíu mày, đây là ai? Thư phòng Cổ An Nhiễm còn có người khác sao? Anh quay đầu nhìn về phía chú Lưu đang đứng ở cửa, ánh mắt tràn đầy nghi vấn.

Chú Lưu cười nói: "Tiểu An là trợ lý thông minh."

Trợ lý thông minh là một trong những chức năng cơ bản của vòng tay. Trên mạng Lam Tinh có những cửa hàng chuyên bán các mẫu tính cách cho trợ lý thông minh. Hiển nhiên, Cố An Nhiên không mua cái này ở cửa hàng.

"Cậu ấy tự thiết kế và thêm vào à?"

"Đúng vậy, thiết kế tính cách rất phức tạp, vậy mà một lần thêm vào đã thành công. Tiểu Nhiễm là thiên tài mà."

"Chú quả là thích cậu ấy thật." Lâm Kỳ Thuân nhướn mày, bước vào thư phòng Cố An Nhiên.

"Sao không ăn cơm?"

Giọng Lâm Kỳ Thuân vang lên trong thư phòng. Cố An Nhiên ngẩng đầu "Anh về rồi à, tôi đợi chút sẽ ăn."

Lâm Kỳ Thuân đánh giá xung quanh một chút. Bố cục của thư phòng giống hệt phòng ngủ. Hai cạnh hai cửa sổ kính trong suốt từ sàn đến trần có một chiếc ghế sofa đơn và một chiếc ghế treo, bên cạnh còn bày chậu hoa. Ánh mặt trời chiếu xuống, chậu hoa như được mạ lên một lớp áo lụa mỏng.

"Ăn cơm trước đã." Lâm Kỳ Thuân đi đến bên cạnh Cố An Nhiên. Khay đựng cơm trưa làm bằng vật liệu công nghệ cao có khả năng giữ ấm và độ tươi rất tốt. Sau một thời gian dài, thức ăn trên đó vẫn còn bốc khói, màu sắc cũng rất đẹp mắt.

Cố An Nhiên ngừng tay, ngoan ngoãn làm theo.

Lâm Kỳ Thuân đứng bên cạnh bàn làm việc hỏi "Cậu đang làm gì thế? Tôi xem được không?"

"Một trò chơi, bản DEMO đã hoàn thành rồi." Cố An Nhiên bê khay thức ăn "Anh chơi thử đi, tiện thể cho tôi vài lời khuyên."

Lâm Kỳ Thuân cảm thấy trò chơi Cố An Nhiên nói khác với những trò chơi mà anh biết. Anh vươn tay nhấn vào biểu tượng phần mềm đơn giản trên màn hình ảo.

Sau khi biểu tượng được mở, đập vào mắt là một cái lều tranh đơn sơ. Trước lều có ba mảnh đất trống, phía sau là khu rừng rậm liền kề. Một người que đang đi qua đi lại bên cạnh lều.

Anh nhấn vào người que, người que nói một đoạn, đại khái ý là dạy anh cách trồng trọt.

Đây là trò chơi sao? Dạy người ta trồng trọt? Lâm Kỳ Thuân ngồi vào ghế, bắt đầu làm theo lời nhắc của người que, gieo hạt giống cải trắng miễn phí vào mảnh đất trống.

Gieo xong cải trắng, anh lại làm theo nhắc nhở, tưới nước, bón phân, bắt sâu. Xong xuôi, cải trắng đã chín. Nhấn vào biểu tượng "bàn tay" là có thể thu hoạch cải trắng, sau đó lại gieo trồng lại.

Chỉ như vậy thôi sao? Anh cảm thấy có chút nhàm chán, nhưng vẫn nể mặt Cố An Nhiên mà chọn chơi tiếp.

Lúc Lâm Kỳ Thuân chơi xong bản DEMO, Cố An Nhiên đã bê khay thức ăn ngồi trên chiếc sofa lười trước cửa sổ sát đất.

Lam Tinh có robot nấu ăn chuyên nghiệp, đồ ăn làm ra có hương vị tạm ổn. Cố An Nhiên cũng không kén ăn, ba loáng cái đã ăn xong.

Thấy Lâm Kỳ Thuân chơi say sưa, cậu liền đứng dậy mang khay xuống dưới lầu.

Khi Cố An Nhiên xuống lầu, thấy chú Lưu cầm bình tưới nước, đang tưới cây trong phòng bếp.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời, giữa trưa mặt trời đặc biệt gay gắt, làm người ta cảm thấy buồn ngủ.

"Chú Lưu, chú định tưới nước cho chậu hoa à?"

"Đúng vậy." Chú Lưu cười ha hả nói "Chú thấy cháu nói đúng lắm, tự mình chăm sóc cây cỏ thì thú vị hơn robot chăm sóc nhiều."

Sau khi trọng sinh một thời gian, Cố An Nhiên cảm thấy việc người dân Lam Tinh mắc chứng thiếu hụt tinh thần là chuyện rất bình thường.

Trong thế giới có công nghệ phát triển vượt bậc này, rất nhiều việc đều có thể giải quyết bằng phương pháp công nghệ, rất nhiều lĩnh vực robot đã thay thế sức người.

Con người không có việc để làm, sao có thể không sinh bệnh? Cậu cảm thấy chứng thiếu hụt tinh thần không khác gì bệnh trầm cảm của Lam Tinh.

"Chú Lưu, trồng hoa trồng cây có thể rèn luyện tình cảm, việc này cũng rất tốt nhưng đừng tưới nước giữa trưa nhé chú." Cố An Nhiên cũng thích trồng cây, lúc này hơi nhắc nhở "Làm thế sẽ làm chết chúng đó."

Chú Lưu sững lại, bỏ bình nước xuống "Tưới nước còn phải chú ý sao?"

"Đúng vậy." Cố An Nhiên gật đầu "Cháu nói cho chú nghe nhé..."

"Cháu đừng nói." Chú Lưu phất tay "Chú muốn tự mình tra cứu!"

Cố An Nhiên nhìn bóng lưng chú Lưu đi xa thì bật cười. Cậu nhìn lên lầu, cảm giác đã 30 phút trôi qua, có thể lên hỏi cảm nhận của Lâm Kỳ Thuân sau khi chơi thử.

Lâm Kỳ Thuân cũng không biết Cố An Nhiên đi khi nào, về khi nào. Anh cảm thấy trò chơi này rất nhàm chán, nhưng lại không thể dừng bước chân làm ruộng lại.

Chỉ trong chốc lát, anh không chỉ trồng cải trắng miễn phí, mà còn trồng cả củ cải miễn phí. Anh đã nâng cấp ba mảnh đất lên trung cấp, còn khai phá thêm hai mảnh khác.

Ngoài ra, anh còn phát hiện đi vào rừng rậm có thể thu thập hạt giống quý hiếm, lều tranh còn có ba cánh cửa kỳ lạ, tạm thời chưa vào được nên không biết bên trong có gì.

"Anh, anh cảm thấy trò chơi này có hay không?"

Lâm Kỳ Thuân nghe thấy giọng Cố An Nhiên, cuối cùng cũng đã dừng lại. Anh nhìn đồng hồ, hóa ra đã 40 phút trôi qua! Anh lại dành 40 phút cho chuyện này!

Trong 40 phút vừa rồi, anh hoàn toàn đắm chìm vào thế giới làm ruộng, không có khó chịu, không có trống rỗng. Chỉ trong nháy mắt, Lâm Kỳ Thuân đã hiểu ý nghĩa của trò chơi này.

"Một ý tưởng rất thú vị, một thiết kế rất lợi hại." Lâm Kỳ Thuân nói một cách thẳng thắn "Nó có lẽ có thể thay đổi toàn bộ Lam Tinh."

"Cũng không khoa trương như vậy đâu." Cố An Nhiên gãi đầu "Đây là một trò chơi làm ruộng, để mọi người giết thời gian thôi."

"Điều Lam Tinh thiếu nhất, chính là thứ để giết thời gian." Lâm Kỳ Thuân liếc nhìn màn hình ảo "Cậu sẽ thành công."

Là doanh nhân trẻ tuổi và tài năng nhất của khu 3 Trung Châu, Lâm Kỳ Thuân đã cho Cố An Nhiên sự tự tin.

"Đây chỉ là bản DEMO đơn giản, sau này tôi sẽ thêm cốt truyện, tối ưu hóa bối cảnh, thêm thiết kế nhân vật..." Cố An Nhiên điều chỉnh nội dung mình đã lên kế hoạch cho Lâm Kỳ Thuân xem, rồi lại điều chỉnh một phần thiết kế mỹ thuật "Đây là những bức tranh tôi vẽ..."

Lâm Kỳ Thuân nhìn những bức vẽ tinh xảo trên màn hình, trong đáy mắt lắng đọng một tia cảm xúc kỳ lạ.

"Tôi đặt tên trò chơi là [Chốn Đào Nguyên]. Chủ tuyến là người chơi đến một tinh cầu tên là Đào Nguyên để mở nông trại. Toàn bộ trò chơi bao gồm làm ruộng, nuôi dưỡng, kinh doanh, xã giao..."

Cố An Nhiên nói rất hào hứng, Lâm Kỳ Thuân nghe rất nghiêm túc. Cậu nói xong thì anh mới nói: "Cảm giác thành phẩm sẽ rất thú vị, hơn nữa những bức vẽ này cũng rất đẹp, có thể tặng tôi một vài bức không?"

Vẽ? Cố An Nhiên sững người. Những bức cậu vẽ không phải là rau dưa trái cây sao? Với phong cách hoạt hình, màu sắc thiên về macaron, cái này tính là đẹp sao?

"Không thể tặng à?"

"Có thể." Cố An Nhiên gật đầu "Nhưng rau dưa trái cây cũng có gì đẹp đâu? Tôi tặng anh cái này."

Cậu điều chỉnh ra một bức tranh, trên đó vẽ một căn biệt thự nhỏ đặc biệt tươi sáng và ấm áp, hoa tươi vây quanh, cầu nhỏ có nước chảy và tràn đầy sức sống "Nhà cửa trong [Chốn Đào Nguyên] có thể thăng cấp, đây là bức tôi vẽ cho chính mình, tặng cho anh đó."

Lâm Kỳ Thuân vươn tay phải, vòng tay kết nối với màn hình ảo, bức tranh liền đến trên giao diện của anh.

"Cậu định phát hành trò chơi như thế nào?"

"Trên cửa hàng ảo của vòng tay đi."

"Có cần tài khoản không?"

"Tôi sẽ làm thêm một cổng đăng nhập tài khoản khác, có thể liên kết với số vòng tay."

Lâm Kỳ Thuân kiến nghị: "Cậu có thể thiết kế một nền tảng chơi game nữa."

"Tôi cũng có ý tưởng đó." Cố An Nhiên cười nói "Tôi chuẩn bị làm xong [Chốn Đào Nguyên] trước, rồi mới bắt tay vào chuyện nền tảng game."

Lâm Kỳ Thuân nói: "Cần hỗ trợ thì cứ nói thẳng."

"Thật ra có một chuyện." Cố An Nhiên cười hỏi: "Anh, anh có hứng thú với mạng xã hội không? Chúng ta có thể hợp tác phát triển Lam Bác!"

Lam Bác? Trên trán Lâm Kỳ Thuân xuất hiện dấu hỏi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play