Rõ ràng lão ta muốn dùng Giao Long tông để uy hiếp Tô Trần!
Tuy rằng lão ta biết Tô Trần không đơn giản, nhưng Giao Long tông cũng có không ít cường giả, lão ta tự nhiên không sợ.
Tô Trần thản nhiên nói: "Chỉ đường cho ta."
Lão giả ngẩn người: "Cái gì?"
Tô Trần lặp lại: "Giao Long tông ở đâu, chỉ đường cho ta."
Lão giả theo bản năng chỉ về một hướng.
Tô Trần gật đầu, không biết đang nói với ai: "Hôm nay, Giao Long tông không cần tồn tại nữa, đi thôi."
"Tuân mệnh!"
Một giọng nói vang lên, không biết từ nơi nào truyền đến, nhưng lại vang vọng khắp Giang Nam thành!
Giao Long tông
Trên không trung, một bàn tay khổng lồ mang theo uy lực kinh khủng, chậm rãi hạ xuống, ép về phía Giao Long tông. Nơi bàn tay đi qua, không gian như muốn vỡ vụn.
Nhìn bàn tay khổng lồ trên không trung, sắc mặt tông chủ Giao Long tông vô cùng dữ tợn, hắn ngửa mặt lên trời gào thét: "Là tên khốn kiếp nào, lại dám trêu chọc cường giả bậc này! Lão tử có thành quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!"
Lời hắn còn chưa dứt, bàn tay khổng lồ đã ập xuống!
⚝ ✽ ⚝
Thiên địa rung chuyển, Giao Long tông trong nháy mắt bị san phẳng!
⚝ ✽ ⚝
Giang Nam thành
Lão giả mặc áo bào đen nghe Tô Trần nói vậy, không khỏi cười lạnh, nhưng lão ta còn chưa kịp mở miệng, đầu đã lìa khỏi cổ.
Lúc này, những người xung quanh đều đã bị dọa cho chết khiếp, không ai dám nhúc nhích, thậm chí còn không dám thở mạnh.
Bọn họ chỉ là phàm nhân, làm sao có thể chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp như vậy?
Diệp Linh Khê muốn thoát khỏi vòng tay của Tô Trần, nhưng lại bị hắn ngăn cản, Tô Trần dịu dàng nói: "Ngoan nào, nhắm mắt lại, đừng nhìn."
Diệp Linh Khê ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Trần mỉm cười, ôm Diệp Linh Khê xoay người rời đi.
⚝ ✽ ⚝
Tô Trần ôm Diệp Linh Khê đi vào một tiệm may.
Thấy có khách, nữ chủ tiệm vội vàng nghênh đón: "Vị công tử này..."
Tô Trần nói: "Chuẩn bị nước ấm và y phục mới cho nàng."
Nữ chủ tiệm do dự một chút, sau đó mới nói: "Công tử, tiệm của chúng tôi..."
Nàng còn chưa nói hết câu, Tô Trần đã ném cho nàng một túi ngân lượng, nữ chủ tiệm vội vàng đón lấy, khi nhìn thấy số ngân lượng bên trong, hai mắt nàng sáng lên, cười nói: "Được, được, ta sẽ lập tức đi chuẩn bị."
Tô Trần nhẹ nhàng đặt Diệp Linh Khê xuống, dịu dàng nói: "Đi theo nàng đi."
Diệp Linh Khê lắc đầu, nắm chặt góc áo của Tô Trần, không muốn buông tay.
Tô Trần mỉm cười: "Không sao đâu, nàng chỉ dẫn muội đi tắm rửa và thay y phục thôi, sau đó ta có chuyện muốn nói với muội."
Diệp Linh Khê suy nghĩ một chút, sau đó mới gật đầu, đi theo nữ chủ tiệm lên lầu.
Nửa canh giờ sau, Diệp Linh Khê đi theo nữ chủ tiệm từ trên lầu xuống.
Tô Trần ngẩng đầu nhìn lên, mỉm cười.
Lúc này, Diệp Linh Khê như biến thành một người khác, do trước đây phải sống trong cảnh nghèo khó, dinh dưỡng không đầy đủ, nên trông nàng có chút gầy gò, nhưng nàng vẫn sở hữu một khuôn mặt tinh xảo, đôi mắt to tròn, long lanh như sao trời, chiếc váy màu hồng nhạt càng tôn lên vẻ đáng yêu của nàng.
Nữ chủ tiệm cười nói: "Công tử, muội muội của ngài thật đáng yêu, sau này lớn lên nhất định là một đại mỹ nhân."
Tô Trần gật đầu, mỉm cười: "Ừ."
Diệp Linh Khê cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng.
Sau đó, Tô Trần dẫn Diệp Linh Khê đến một tửu lâu, nhìn những món ăn thịnh soạn trên bàn, Diệp Linh Khê không khỏi nuốt nước miếng.
Tô Trần mỉm cười nói: "Ăn đi, ăn xong ta có chuyện muốn nói với muội."
Diệp Linh Khê gật đầu, sau đó bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Rất nhanh, nàng đã ăn sạch sành sanh thức ăn trên bàn, sau đó vỗ vỗ bụng, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Đây là lần đầu tiên nàng được ăn những món ăn ngon như vậy, cũng là lần đầu tiên nàng được ăn no đến thế.
Trước kia, nàng toàn phải ăn thức ăn thừa của người khác, có lúc còn phải ăn cả thức ăn đã thiu thối, nào giống như bây giờ.
Nàng ngẩng đầu nhìn Tô Trần, chớp chớp mắt.
Tô Trần mỉm cười hỏi: "Phụ mẫu của muội đâu?"
Diệp Linh Khê cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Muội không biết."
Nghe vậy, trong lòng Tô Trần dâng lên một tia áy náy: "Xin lỗi."
Diệp Linh Khê lắc đầu, không nói gì.
Tô Trần đột nhiên hỏi: "Muội có bằng lòng ở lại bên cạnh ta, làm nha hoàn cho ta không?"
Diệp Linh Khê do dự một chút, sau đó gật đầu: "Muội bằng lòng."
Tô Trần mỉm cười, đưa tay lau đi vụn thức ăn còn dính trên mặt Diệp Linh Khê: "Vậy sau này muội gọi ta là ca ca đi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenTV:"
Diệp Linh Khê gật đầu, nhẹ nhàng gọi: "Ca ca."
Nghe nàng gọi một tiếng ca ca, Tô Trần vô cùng vui vẻ, hắn đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Linh Khê.
Diệp Linh Khê bĩu môi, muốn tỏ vẻ tức giận, nhưng lại không nỡ.
Nhìn dáng vẻ muốn tức giận nhưng lại thôi của Diệp Linh Khê, Tô Trần càng thêm vui vẻ, nha đầu này thật sự rất đáng yêu.