Cố Hề Lịch nói thẳng: “Nếu cậu không nói rõ, ngay cả mối quan hệ đồng đội tạm thời này cũng chẳng cần duy trì.”
Đỗ Nhược mở to đôi mắt đào hoa, thầm nghĩ quả không hổ là hai anh em, đều khó chơi như nhau. Cô em thì khó ở ngoài mặt, còn ông anh thì khó tận xương. Nhưng sau khi ở chung một thời gian, từ hành vi của Cố Thiện An, Đỗ Nhược vẫn có thể tin rằng đối phươnglà một người đàn ông chính trực.
Thậm chí còn khâm phục sự quả quyết của anh ta.
Đỗ Nhược: “Thiên phú của tôi là Mượn Vận. Nói thật thì hành vi lúc nãy chỉ là tiểu xảo, không phải thật sự dùng đến năng lực. Chân chính mượn vận có ba cách: mượn người, mượn mình, mượn trời. Mỗi năng lực đều có điều kiện hạn chế, thiên phú của tôi thì cực nhiều trói buộc, đáng ghét nhất chính là — có vay có trả. Mượn rồi thì phải hoàn lại, hơn nữa còn phải trả lãi. Tôi từng thử một hai lần, suýt thì mất nửa cái mạng.”
Cố Hề Lịch tin — không phải tin người, mà tin thiên phú của hắn quả thực có vô số điều kiện ràng buộc.
Đỗ Nhược tiếp tục nói: "Khi đó tôi gọi anh một tiếng ‘anh’, chỉ muốn kéo gần quan hệ, hưởng ké chút vận khí. Lúc ấy anh đã thoát hiểm, tôi chỉ hy vọng bám chút vận may đó để thoát nạn. Tôi tuy có thể mượn vận, nhưng thực ra không thể nhìn thấy vận khí của người khác như thế nào. Không ngờ chỉ ké một chút vận khí của anh mà tôi đã thoát hiểm. Có thể thấy anh Cố là người có vận khí tốt, vận may đang lên như mặt trời ban trưa."
Chính vì vậy, dù phải khai hết thiên phú, hắn cũng không định tách khỏi người có vận khí tốt như thế. Đỗ Nhược vốn là kẻ lang bạt tìm vận, bám lấy người may mắn thì mới có thể giảm bớt nguy hiểm. Bây giờ gặp được trong cùng lĩnh vực, hắn sao nỡ bỏ qua, phải làm mọi cách để củng cố mối quan hệ đồng đội tạm thời.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT