Tài xế tất nhiên sẽ không để khách quý phải khó xử, vì vậy Cố Hề Lịch có đồ ăn.
Cố Hề Lịch đã chuẩn bị sẵn đồ ăn – loại thực phẩm nhập khẩu từ ngoài hành tinh, dạng cô đặc, cung cấp đủ nhiệt lượng. Dù số lượng không nhiều, nhưng cũng đủ cho hai người ăn no. Hơn nữa, loại thực phẩm này ngọt tương tự như sô-cô-la, ăn vào toàn thân lập tức ấm lên. Khi tâm trạng không tốt mà được nếm chút đồ ngọt, quả thật dễ chịu hơn hẳn.
Hành động của Cố Hề Lịch cũng chiếm được thiện cảm của Trương Tĩnh. Ngay cả cô gái đang ngơ ngẩn kia sau khi ăn đồ cô đưa cũng đặc biệt đến cảm ơn, chỉ tiếc vừa mở miệng đã không kìm được nấc lên mấy tiếng nức nở.
Cố Hề Lịch cũng không an ủi, với thân phận là một người đàn ông thì có thể tỏ ra ga lăng, quan tâm, nhưng không thể giống phụ nữ mà quá nhạy cảm, tinh tế. Lúc này nói lời an ủi chỉ càng gượng gạo. Nhưng cứ đứng nhìn người ta khóc cũng không đúng, nên cô đưa cho đối phương một chiếc khăn tay.
Cô gái: "Cảm ơn anh..."
Thời buổi này còn có đàn ông mang khăn tay theo người sao?!
Đỗ Nhược cười toe toét: "Anh cũng cho em một chút đồ ăn đi!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT