Vừa chạy ra khỏi nhà hát Thế Giới Nước Lớn, Cố Hề Lịch đã thấy Ngài Xác Ướp. Hôm nay vị này còn đeo thêm một cặp kính, tuy rằng quấn đầy băng vải rồi lại đeo kính trông có chút kỳ quái, nhưng bản thân Ngài Xác Ướp dường như rất vui, còn soi gương ngắm nghía bóng mình trên tấm kính bên cạnh.
Cô có tài giỏi đến đâu cũng không thể ngờ Ngài Xác Ướp lại đợi mình ở đây, lập tức do dự không biết nên tiến hay nên lùi.
Xác ướp dùng con mắt đỏ ngầu nhìn cô: "Ta đến để tiễn cô rời đi."
Cố Hề Lịch căn bản không tin, không phải vì ác cảm, mà vì cô không thể tin tưởng bất kỳ Vong linh nào. Vì vậy cô giữ khoảng cách đúng ba mét, tuyệt đối không có ý định lại gần.
Cố Hề Lịch: “Trước đó ngươi định giết ta…”
Ngài Xác Ướp: “Ồ, đó là công việc thôi! Bây giờ đã tan làm, ta chẳng có lý do gì để hại cô. Giết người không phải là chuyện vui vẻ gì. Giờ ta giúp cô là vì thấy cô thú vị, hơn nữa ta còn nợ cô một ân tình! Nói thật chứ, cứ lôi chuyện cũ ra chiếu đi chiếu lại cho người ta xem, phiền chết đi được. Cho dù hắn thật sự là một vị chủ vườn đáng mến, nhưng không phải quyết định nào của hắn cũng khiến kẻ khác vừa lòng.”
Đoan Mộc – vị chủ vườn được vạn người yêu thích – sau khi biến thành vong linh thì tính cách cũng thay đổi, tự cho mình là trung tâm càng thể hiện rõ hơn. Không biết vì lý do gì, hắn lại bày ra trò tái hiện cái chết bi thảm của quá khứ, càng không rõ hắn đặt ra những quy tắc gì, nhưng dù saokhông ít Vong linhoán giận hắn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT