Lúc này, trán Bạch Hạo Vũ đã đổ mồ hôi, nghe được lời Cố Hề Lịch, toàn thân anh ta như sống lại, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Trời mới biết vừa rồi anh ta căng thẳng đến mức suýt khóc thành tiếng. Ngay cú rơi đầu tiên anh ta đã không tránh được, bắp chân bị trầy xước, máu vẫn rỉ ra.
Bạch Hạo Vũ run run niệm: “Bán Tiên uy vũ, cứu khổ cứu nạn...”
Cố Hề Lịch: “Trưa nay ăn cơm cậu bỏ quên não ở trong quán à?”
Bạch Hạo Vũ ngơ ngác: “...Hả?”
Cố Hề Lịch: “Nếu có mang theo não thì còn dám khóc như mưa bão thế à? Ai cho cậu dũng khí đấy? Cảm động đến mức đó sao?!”
Bạch Hạo Vũ sờ mặt mình, phát hiện mặt thật sự đang đầm đìa nước mắt, nước mắt gần ướt cả cổ áo, thế mà chẳng hề nhận ra! Cũng hoàn toàn không hiểu tại sao mình lại khóc.
Bạch Hạo Vũ bối rối: “Tôi… có khi thật sự quên mang não rồi”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT