Tia sáng đỏ lướt qua rồi tắt lịm, bóng tối lại nuốt chửng toàn bộ trại trẻ mồ côi.
Chiếc cầu thang gỗ cũ kỹ kêu lên những tiếng "cót két" chậm rãi, rền rĩ. Trong một góc, những đôi mắt âm thầm dõi theo thế giới yên ắng. Ở đại sảnh, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ cao trên tường len lỏi rọi xuống một khoảng sàn nhà, nhưng phần lớn không gian vẫn chìm trong bóng tối đặc quánh.
“Ha ha ha ha... cạch cạch cạch... xẹt xẹt ——”
Tiếng cười khanh khách của một bé gái vang vọng khắp hành lang tầng hai, dần dần méo mó, rợn người. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần.
Nguyễn Kiều lách vào phòng 204. Tô Tịch đang đứng sát vách tường, ánh mắt nghiêng qua liếc nhìn cô một cái.
Chiếc áo khoác đen trên người anh hắt lên một viền bạc mờ ảo dưới ánh sáng xuyên qua cửa sổ, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối, còn trong đôi mắt lại chợt lóe lên ánh đỏ kỳ dị rồi vụt tắt.
Tô Tịch thu lại ánh nhìn, giẫm lên những tấm ván gỗ mục và lớp đất bụi mù mịt dưới chân, đi thẳng vào trong. Nguyễn Kiều vội bước theo sát sau lưng. Phía sau bức tường là một không gian chật hẹp dẫn tới chiếc thang gỗ dựng dốc. Cô bám theo sau Tô Tịch, lần lượt leo lên.
Ngoài sân, gió bỗng nổi lên dữ dội. Những đám mây đen dày đặc bao phủ bầu trời phía trên trại trẻ. Tán cây già cỗi bị gió quật mạnh, lắc lư điên dại. Con ngựa gỗ cũ kỹ ở góc sân lại bắt đầu đong đưa. Một đứa bé trai thối rữa toàn thân đang ngồi vắt vẻo trên lưng ngựa, hai hốc mắt đen sì đảo tròn, chuyển hướng nhìn thẳng lên tầng gác mái.
Rầm!

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play