Toàn thân Diệp Tây Yểu mềm nhũn, chạm vào cơ thể cậu giống như chạm vào một miếng đậu phụ non mềm, chỉ cần dùng lực một chút là có thể làm vỡ nát.
Đương nhiên là Hình Thứ không dám làm cậu bị thương, nên động tác hết sức cẩn thận. Trong căn phòng nhỏ hẹp này vốn không thể thoải mái, chỉ có thể ôm chặt lấy nhau để tìm kiếm chút hơi ấm ngọt ngào.
Theo dòng năng lượng mà cậu nhận được, tóc của Diệp Tây Yểu quả nhiên dần dần thu lại. Nhưng chiếc đuôi vẫn bị Hình Thứ nắm trong tay, không chịu buông tha dù thế nào. Sờ xong lại bóp, bóp xong lại hôn. Đồ vật đáng thương này mọc trên người Diệp Tây Yểu, chẳng thể đi đâu được. Hắn run lên một cái, toàn thân Diệp Tây Yểu cũng run theo.
Đợi khi cả hai đã thở đều trở lại và nghỉ ngơi, Hình Thứ bế cậu lên, tay nâng đỡ chỗ mềm mại của Diệp Tây Yểu, để hai chân cậu gác lên eo mình, ngón tay quấn quanh gốc đuôi, hắn cười nói: “Các em đều mọc cái này sao?”
Diệp Tây Yểu không biết “các em” mà hắn nói là tất cả ma vật hay chỉ riêng Mị Ma.
Ma vật có rất nhiều loại, sự khác biệt giữa ma vật này với ma vật kia đôi khi còn lớn hơn sự khác biệt giữa con người và chó mèo.
Nếu là vế trước, Diệp Tây Yểu còn có thể trả lời "Không phải", không phải ma vật nào cũng có đuôi. Một số ma vật thậm chí không có mắt, mũi, tai, chỉ là một khối thịt lỏng lẻo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT