Ở Lại gia ăn miếng thức ăn kia, Lại Vân Yên đã nếm ra hương vị của loại thuốc độc mãn tính mà cô từng uống ở kiếp trước.
Mùi vị này vốn dĩ không dễ nhận ra, nếu không phải vì kiếp trước đã uống quá nhiều, biết được sự tinh tế của nó, thì cô thật không nhận ra bất thường ngay khi vừa đưa vào miệng. Hơn nữa, mùi vị này còn đậm hơn rất nhiều so với những gì cô đã uống ở kiếp trước. Có lẽ là do người nấu còn non tay đã cho quá nhiều, hoặc có thể là cố tình cho nhiều hơn một chút để làm cô xấu hổ khi trở về Ngụy gia, nên mùi vị mới nồng đến mức Lại Vân Yên không thể nào nuốt nổi.
Loại thuốc độc mãn tính này được gọi là Bách Nhật Điên. Nếu uống liều lượng nặng một chút, người sẽ co giật toàn thân, sùi bọt mép, giống như bị động kinh.
Mà nếu uống loại thuốc này trong thời gian dài, người sẽ bị động kinh thật sự, cứ cách vài ngày lại phát bệnh một lần, trí lực cũng sẽ dần dần suy giảm, trở thành kẻ ngốc, cuối cùng co giật mà chết.
Cô chỉ ngậm một lúc rồi nhổ ra, vậy mà đến giờ vẫn còn hơi choáng váng. Nói thêm với Ngụy Cẩn Hoằng mấy câu, đợi hắn rời đi, Lại Vân Yên mới sai nha hoàn lấy một ấm nước lớn.
Cô vừa mới ngả lưng nghỉ ngơi trên sập được một lát thì Ngụy mẫu sai người đến mời cô qua. Thế là, Lại Vân Yên đành ngồi dậy đi thỉnh an. Ngụy mẫu vuốt tay cô một lúc rồi nhàn nhạt nói: “Hài nhi chịu thiệt thòi rồi.”
“Con đâu có thiệt thòi.” Nhận ra giọng Ngụy mẫu đã nhạt đi, nên Lại Vân Yên cũng hời hợt đáp lại.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT