Trong mắt Trầm Vô Song có chút ý cười.
Bây giờ nhị trung không thiếu tài nguyên, chí ít môi trường bồi dưỡng Ngự Thú sư rất dễ dàng.
Duy nhất điều có thể khiến đám học sinh có thành tích cao, chỉ e cũng chỉ có động lực mà thôi.
- Cái này gọi là đúng bệnh hốt thuốc!
Trần Thư nhếch mép cười một tiếng, nói:
- Đúng rồi, tiền túi phân ure phiền người cộng lại giúp ta, mỗi túi chỉ cần mười sáu vạn thôi nhé.
- Xéo đi!
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT