Trần Thư nhìn về phía Trương Đại Lực, muốn hỏi ý kiến của hắn ta.

Trương Đại Lực mở miệng nói:

 - Ta không đi đâu, ta muốn trở về ghi chép lại ngày tháng quan trọng này một chút!

 - Vậy để ngày khác rồi đi, Chu thúc, ta cũng muốn an tĩnh lại một chút.

Hai người gọi một chiếc xe taxi, chuẩn bị trở về nhà.

 - Trần Bì, đây cũng không giống ngươi chút nào.

Ngươi vậy mà lại không đi ăn trực sao?

 - Ngươi bị ngốc à, chắc chắn là đang lừa ta đi trả tiền, Trần Thư ta sao lại bị hố như vậy được chứ?

 - Có đạo lý! Cao tay! Thật đúng là lợi hại!

Trương Đại Lực đột nhiên mở miệng hỏi:

 - Đúng rồi, Trần Bì, ngươi là bị người ta hãm hại à?

 - Nói nhảm, đang lo nghỉ hè không có việc làm đây.

Ta bắt buộc phải bắt cho bằng được con buôn thuốc giả kia, để cho hắn ta biết chọc tới Trần Thư ta sẽ không có quả ngon để ăn đâu!

Hiện tại công việc hè của Trần Thư cũng không làm được nữa rồi, hắn đã rảnh rỗi đến không có việc gì để làm nữa rồi.

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play