Trần Thư nhếch miệng cười, gãi gãi đầu, nói:
 - Cá nhân ta cho rằng, đạn hạt nhân là thoải mái hơn nhiều…
Ba người sửng sốt, có chút không hiểu ra sao.
Gì? Đạn hạt nhân?
 - Được rồi, tới Ngự Thú Quán.
Phương Tư lắc đầu, không ngờ cho rằng Trần Thư là lương dân, ba đội hữu của nàng ta không khỏi quá đơn thuần rồi.
Năm người một đường cười nói, rời khỏi tòa nhà dạy học, đi tới vị trí của Ngự Thú Quán.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play