Trầm Vô Song cũng mở to mắt như vậy, biểu cảm của lão ta đầy vẻ khó tin.
Khóe miệng Trần Thư giật giật.
- Hai người bị mù màu à, cái lúc trước dùng là màu xám, mẹ nó cái này là màu đỏ mà.
Cái bình trong tay hắn chứa thuốc để khiến người ta đi mất.
Lúc trước Trầm Vô Song gọi bừa học sinh lên trả lời câu hỏi, Trần Thư ngẩng đầu lên nhìn lão ta nên hệ thống đã thưởng cho hắn thuốc này.
- Ngựa chết cũng chữa như ngựa sống đi, hay là cứ để Băng Loan uống thuốc này đi.
Trần Thư nói, hắn thấy rất tự tin về thuốc của hệ thống cho mình.
Khóe miệng Trầm Vô Song lại giật giật, nói.
- Nó không phát nổ ngay lập tức đó chứ?
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT