- Bây giờ tiểu tử ngươi là đại phú hào, ngang ngửa với ta rồi.
Phương Vệ cười khẽ, trả lại thẻ căn cước cho Trần Thư, đồng thời nói.
- Có trân bảo, Ngự Thú Chân Châu gì đó, ngươi đều có thể bán cho phía chính phủ…
- Làm sao có thể có nhiều thế, mấy đồ đó ta cũng đang thiếu.
Trần Thư bĩu môi, nếu không phải thuộc tính độc quả thực vô dụng với mình, hắn cũng sẽ không bán đi.
- Ta đến cục tài nguyên đổi đây.
Nói xong, hắn chuẩn bị đứng dậy rời đi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT