"Ngọa tào!"
Úc Tinh Kiều tròn mắt nhìn cái núm * cao su bị hất bay vào rừng sâu tối om, biến mất hút trong đám cây cối rậm rạp. Cậu giật mình đến nghẹn họng ——
Con hổ khổng lồ kia… chẳng lẽ là cố tình?!
Nhìn bộ dạng dữ tợn khí thế ngút trời của nó, Úc Tinh Kiều hiểu rõ tình huống đang khẩn cấp, hoàn toàn không có thời gian để đi tìm lại cái núm * cao su đáng thương kia nữa.
Cậu lập tức mở cây kỹ năng, dùng hết hơn một trăm điểm Nguyên Lực tích góp từ trước, nâng hai kỹ năng sơ cấp của Quân Luật lên cấp 5, đồng thời đẩy kỹ năng “Bóng Ma Lồng Giam” lên cấp 3.
Còn lại 21 điểm không đủ để lên cấp tiếp.
Úc Tinh Kiều đành chịu, chỉ có thể từ bỏ, sau đó thấp thỏm dõi theo cốt truyện tiếp diễn.
Trong trò chơi.
Quân Luật nhìn theo cái núm * cao su bị hất văng, ánh mắt tối sầm lại.
Dù ghét cái ngoại hình trẻ con của nó, nhưng hắn phải thừa nhận, cái công cụ này thật sự quá hữu dụng.
Chính nhờ nó mà hôm nay hắn mới có thể vượt qua một ngày yên ổn, thậm chí vết thương cũng phục hồi kha khá. Dù là để tăng độ tương tác hay dùng để ẩn thân, công dụng của cái “phòng cụ” này đều mạnh mẽ đáng kinh ngạc.
Mà con ma thú kia, vừa xuất hiện đã lập tức phá đi một quân bài của hắ, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước!
Ánh mắt Quân Luật lạnh đi, dán chặt vào con hổ. Tuy cảm thấy hơi đau đầu, nhưng rất nhanh, liền cảm nhận được một luồng biến hóa quen thuộc đang dâng lên trong cơ thể.
Loại cảm giác này, cậu đã vô cùng quen thuộc, đó là cảm giác khi Nguyên Lực biến mất, chuyển hóa thành sức mạnh kỹ năng.
Bóng Ma Trói Buộc – LV5
Bóng Ma Râu – LV5
Bóng Ma Lồng Giam – LV3
Thông báo hệ thống hiện lên trước mắt, nhưng Quân Luật chẳng buồn để ý.
Hắn chỉ lặng lẽ cảm nhận sự thay đổi trong thân thể, trong lòng đối với bóng ma đã có một tầng hiểu biết sâu sắc hơn.
Một ngày, từ hòa nhập đến tiến hóa.
Quân Luật không khỏi cảm thán, ai có thể ngờ rằng hắn chỉ vừa mới dung hợp Hắc Ám vào tối qua, vậy mà chỉ sau một ngày, đã có thể đạt đến trình độ này?
Ngay cả khi tự nhận là thiên tài, hắn cũng chưa từng dám mơ đến tốc độ tiến bộ như vậy.
Đây chính là lợi ích khi hiến linh hồn cho ác ma sao?
Chẳng trách trong truyền thuyết lại có nhiều người phát cuồng theo đuổi ác ma như vậy… cho đến khi...
Quân Luật nhíu mày, khẽ hít sâu, kéo tâm trí trở về hiện tại.
Không phải lúc để suy nghĩ vẩn vơ.
Kỹ năng tăng lên, chứng tỏ “Ác ma” vẫn còn đang quan sát hắn.
Hắn phải thể hiện giá trị, không thể lại như trước đây, bị xem là phế vật.
Hắn càng thêm cẩn trọng.
Ẩn thân trong bóng tối dưới tán cây rậm rạp, Quân Luật quan sát con hổ to lớn vừa xuất hiện.
Ngoại trừ con bạch tuộc bên hồ lúc trước, thì đây là con ma thú mạnh nhất mà hắn từng chạm trán từ sau khi đào thoát đến giờ, con mãng xà hôm qua có lẽ cũng không bằng.
Từ nó phát ra hai luồng nguyên tố hỏa và lôi đan xen, rõ ràng là một biến dị ma thú, giống Lam.
Thế nhưng, dưới ánh nhìn chăm chú của Quân Luật, con hổ kia không vội tấn công, mà chỉ đầy hứng thú đánh giá hắn, biểu cảm sinh động kỳ lạ, giống như… một con người.
“Con boss này làm kỹ xảo ghê thật nha…”
Úc Tinh Kiều ngạc nhiên không thôi, không nhịn được thầm tán thưởng.
“Thú vị.”
Đúng lúc này, một giọng nam dày và khàn khàn đột ngột vang lên từ màn hình làm Úc Tinh Kiều sững người.
Con hổ này biết nói á?!
Từ lúc vào game đến giờ, ngoại trừ bé con kia, thì cũng chỉ có Lam và con sói xấu số đã bị giết là biết nói. Không ngờ lại gặp thêm một con nữa có khả năng nói tiếng người.
Không đánh nhau, chắc sắp vào đoạn cốt truyện rồi?!
Úc Tinh Kiều nín thở, tiếp tục theo dõi.
“Ngươi là ấu tể của Quang Tộc?”
Tuy Quân Luật đang ẩn trong bóng ma, nhưng ánh mắt con hổ vẫn khóa chặt vào cậu, không hề dao động.
Hắn im lặng, không trả lời.
Con hổ cũng không để tâm, vung vẩy chiếc đuôi dài, tiếp tục lẩm bẩm:
“Hơi thở này quả đúng là không sai… nhưng mà…”
“Sao ngươi lại đen thế này?”
(Quân Luật: ta bị xúc phạm!ta cần luật sư!)
Đại lão hổ lắc lắc đầu, oai vệ nói:
“Ta nhớ rất rõ, hình thái nguyên thủy của Quang Tộc đều giống như những mặt trời nhỏ, sao ngươi lại đen thui như vậy?”
Câu nói ấy khiến Úc Tinh Kiều vô thức nhớ lại quả cầu ánh sáng nhỏ xíu lúc đầu game.
Cái tiểu quang cầu kia cũng phát ra ánh sáng yếu ớt mờ mịt...
Ánh mắt cậu dừng lại nơi bóng tối, nơi Quân Luật đang gần như hòa làm một với màn đêm.
Không biết sau này, dưới sự chăm sóc của cậu, nhãi con có thể một lần nữa biến thành mặt trời nhỏ hay không?
Cậu thật sự rất chờ mong được nhìn thấy cảnh tượng đó, nhãi con rực rỡ tỏa sáng trở lại.
Quân Luật dĩ nhiên không biết Úc Tinh Kiều đang nghĩ gì.
Đối mặt với lời dò hỏi của đại lão hổ, hắn không trả lời, mà chỉ càng thêm cảnh giác.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi bỏ trốn đến giờ, hắn gặp một ma thú chịu nói chuyện tử tế với mình.
Nhưng điều đó… không nói lên được gì cả.
Dường như cảm nhận được sự đề phòng trong ánh mắt hắn, đại lão hổ vung đuôi, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo, giọng nói khinh thường:
“Đừng nhìn ta kiểu đó. Ta không hề hứng thú với việc ăn thịt ngươi.”
“Huyết nhục của Quang Tộc đối với mấy loại ma thú trí tuệ cao như bọn ta mà nói là độc dược. Chỉ có mấy chủng loại cấp thấp, không có linh trí mới tranh nhau như vịt rơi vậy.”
Úc Tinh Kiều nghe đến đây, không nhịn được mà hỏi:
“Hệ thống, ‘loại trí tuệ’ nghĩa là gì?”
[Xem thông tin bối cảnh thế giới cần trả 10 đồng vàng]
Cậu tức thì trợn trắng mắt, thở phì phì nói:
“Thôi được rồi, cho ngươi cho ngươi!”
[Đinh! – 10 đồng vàng đã được trừ]
“Loại trí tuệ” chỉ các ma thú thuộc tộc có trí tuệ cao. Ngay từ khi sinh ra đã sở hữu linh trí, tuổi thọ gấp đôi người thường. Sau quá trình trưởng thành dài đằng đẵng, thường có thể hóa thành hình người.
Úc Tinh Kiều sờ cằm suy nghĩ:
“Vậy Lam cũng là loại trí tuệ à?”
[Sủng vật Lam là Phong Lang biến dị, không thuộc chủng tộc trí tuệ.]
“Vậy sao nó lại biết nói chuyện?”
…mà còn là giọng thúc thúc siêu dễ nghe nữa chứ!
Úc Tinh Kiều nhớ đến giọng nói của Lam, vẫn thấy vô cùng cuốn hút.
[Đinh! – Đã khấu trừ thêm 5 đồng vàng]
Ma thú không thuộc loại trí tuệ, nếu trải qua quá trình tiến hóa/phát triển đặc biệt, vẫn có thể dần sinh ra trí tuệ. Tuy nhiên quá trình này cực kỳ dài, đa số ma thú cấp thấp cả đời cũng không thể hoàn thành. Trường hợp của Lam là đặc biệt. Dưới ảnh hưởng của khế ước sủng vật, huyết mạch Quang Tộc, lực lượng của Phong Lang Vương và vòng cổ Nanh Sói…nó đã được thúc đẩy mạnh mẽ tiến hóa. Tiềm năng tương lai vô hạn.
Úc Tinh Kiều gật đầu như gà mổ thóc.
Tuy không hiểu tường tận cho lắm, nhưng chỉ cần biết Lam là hàng xịn là được rồi.
“Vậy tại sao con đại lão hổ này lại bảo huyết nhục của nhãi con là độc dược?”
[Đinh! – Đã khấu trừ thêm 10 đồng vàng]
Huyết nhục Quang Tộc đúng là có thể giúp ma thú tăng cấp. Nhưng nếu dựa vào ngoại lực để tiến giai, thì sau đó rất khó tiến thêm bước nữa.
Úc Tinh Kiều chợt hiểu.
Với ma thú cấp thấp cả đời không thể tự đột phá, máu thịt của Quang Tộc dĩ nhiên là báu vật.
Nhưng với ma thú cấp cao có thể tự mình tu luyện, thì lại không cần dùng đến thứ đó.
Vậy con hổ này rốt cuộc muốn gì?
Úc Tinh Kiều lại quay mắt về phía màn hình, lòng đầy căng thẳng dõi theo tiến trình cốt truyện.
Cậu tiện tay kiểm tra thông tin của đại lão hổ, phát hiện nó cũng có độ hiếm Song S, và đã đạt cấp Cao giai!
Trung giai mãng xà suýt nữa đã giết chết nhãi con rồi...
…cao giai thì sao chịu nổi?
Tim Úc Tinh Kiều như bị bóp nghẹt.
Nhưng ngay lúc ấy, trước ánh mắt cậu…
Bóng tối đang che phủ lấy tiểu hắc cầu dần dần biến đổi thành hình người.
Một bé trai tầm ba bốn tuổi hiện lên trên màn hình.
Thân thể nhỏ gầy, ngay cả một chân của con hổ cũng không cao bằng, dường như chỉ cần một ngụm là có thể bị nuốt trọn.
Cảnh tượng ấy khiến Úc Tinh Kiều càng thêm lo sốt vó.
Nhưng đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ như thế, tuy thần sắc thằng bé nghiêm nghị, nhưng vẫn bình thản không hề sợ hãi.
Tuổi còn nhỏ, nhưng đã toát lên khí chất bất phàm.
Không hổ là nhãi con nhà mình!
Úc Tinh Kiều cảm thấy mình càng lúc càng giống mấy ông bố già tự hào, cứ nhìn nhãi con là thấy thế nào cũng vừa lòng!
Quân Luật cuối cùng cũng cất tiếng hỏi:
“Ngươi là ai? Trước kia từng gặp người của Quang Tộc rồi sao?”
Đại lão hổ đánh giá hắn từ trên xuống dưới, trong mắt hiện lên một tia hâm mộ, rồi ưỡn ngực, ngạo nghễ nói:
“Ông nội của ông nội ta từng gặp qua.”
Trong các chủng tộc có trí tuệ, ký ức thường được truyền thừa qua các thế hệ.
Vì vậy dù ma thú nhìn chung có khả năng học hỏi kém hơn nhân loại, nhưng có ký ức truyền thừa hỗ trợ nên vẫn có thể rút ngắn khoảng cách về tri thức.
Quân Luật khẽ gật đầu.
Đột nhiên đại lão hổ trừng mắt, chỉ vào vũng máu loang lổ quanh thi thể các ma thú bị giết mà quát:
“Ngươi giết nhiều đồng tộc của ta như vậy, đây là vi phạm công ước!”
Úc Tinh Kiều nghe vậy, không nhịn được hỏi hệ thống:
“Cái công ước gì vậy?”
[Đinh! – Đã khấu trừ 10 đồng vàng thành công]
Công ước của Đế quốc Quang Diệu. Cấm nhân loại giết ma thú trên diện rộng. Ma thú cũng không được tự tiện tiến vào thành trì của nhân loại.
Úc Tinh Kiều không khỏi sờ cằm trầm tư, xem ra đã bắt đầu hiểu được một chút thiết lập thế giới trong game này rồi.
Nhưng… mấy con ma thú kia rõ ràng chủ động tấn công nhãi con, nhãi con chỉ là phòng vệ chính đáng, như vậy mà cũng tính là phạm công ước á?
Lúc này, tiểu nam hài kia bỗng cất tiếng, giọng nói non nớt vang lên:
“Ta đâu phải nhân loại.”
Úc Tinh Kiều lập tức sáng rực cả mắt.
Phải đó phải đó! Trong công ước ghi là nhân loại và ma thú thôi mà, nhãi con nhà cậu là người Quang Tộc, không phải nhân loại! Đương nhiên không bị ràng buộc bởi cái công ước đó rồi!
Đại lão hổ rõ ràng nghẹn lời trong chốc lát.
Cái công ước này vốn do Quang Tộc đặt ra từ thời lập quốc đến nay, trong đó đúng là không nói rõ Quang Tộc cũng bị trói buộc bởi nó...
Nhưng cách trả lời này cũng quá khôn lỏi đi?
Đại lão hổ cảm thấy hơi tức, trong lòng có chút uất ức khó nói.
Nó lại đánh giá đứa trẻ trước mặt. Đôi đồng tử đỏ sẫm ấy băng lạnh, chẳng có chút ấm áp nào, như bị phủ lên một tầng tuyết dày.
“…Thật kỳ lạ.”
“Nơi ngươi… hoàn toàn không có khí tức quang minh, ngược lại mang một loại cảm giác u ám khiến người không thoải mái. Ngươi thật sự là ấu tể của Quang Tộc sao?”
Úc Tinh Kiều vừa nghe thì phồng má tức giận.
Con hổ này có thể thôi đừng mở miệng nữa không? Nhãi con nhà cậu đáng yêu như vậy mà nó dám bảo là khiến người không thích nổi?
Còn Quân Luật, hắn âm thầm dùng tinh thần lực quét quanh, quan sát hoàn cảnh, âm thầm tìm cơ hội thoát thân.
Nghe đại lão hổ chất vấn, hắn chỉ thản nhiên đáp trả:
“Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận được sao?”
Dù có hòa vào hắc ám, nhưng huyết mạch thì không thể thay đổi trong thời gian ngắn như vậy. Nếu không, hắn đâu thể thu hút nhiều ma thú đến thế?
“Chậc.”
Đại lão hổ bĩu môi. Đương nhiên nó có cảm nhận được, nếu không đã chẳng tìm đến tận đây.
Nhưng mà Quang Tộc… sao ấu tể hoàng thất của Quang Tộc lại xuất hiện một mình ở vùng hoang dã như vậy?
Nó quan sát lâu rồi, ngoại trừ cái núm * cao su kỳ quái kia, bên cạnh thằng nhóc này chẳng có ai bảo hộ cả.
Còn con Phong Lang kia, nó thậm chí chẳng thèm để vào mắt.
“À… Ta hiểu rồi.”
Đại lão hổ nhìn cái áo rách rưới trên người hắn, tỏ vẻ như vừa ngộ ra chân lý:
“Ngươi là loại dị dạng nên bị vứt bỏ đúng không?”
Nhớ lại nguyên hình của nhãi con, một cục đen thui như than, nó càng chắc chắn mình đã đoán đúng.
Trong giới ma thú, chuyện này rất phổ biến.
Dị dạng thường khó nuôi, yếu ớt, đa phần sẽ bị bỏ mặc cho chết đói, không ai muốn phí tài nguyên vô ích.
Không ngờ Quang Tộc cũng như vậy sao?
Lời của nó khiến ánh mắt đỏ sẫm của Quân Luật khẽ híp lại.
Xem ra tin tức chính biến ở hoàng thành vẫn chưa lan khắp toàn bộ tinh cầu Quang Diệu.
Ít nhất là mấy ma thú trí tuệ như con hổ này vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
Nếu vậy... có lẽ hắn có thể…
Hắn không trả lời. Đại lão hổ cũng chẳng bận tâm, xem như hắn đã ngầm thừa nhận.
“Chậc chậc, thật sự là đáng thương.”
Đại lão hổ lắc đầu cảm thán:
“Yên tâm, ta không kỳ thị ngươi đâu. Dù sao thì ngươi cũng chẳng sống nổi ngoài hoang dã này đâu.”
Ánh mắt Quân Luật lóe sáng, cất tiếng:
“Vậy ta có thể đi rồi?”
“Chuyện đó… khó mà làm được.”
Ngay sau đó, cái đuôi dài của đại lão hổ vung lên không chút báo trước, đánh thẳng về phía Quân Luật!