"Hoàng Chiêu Đệ."
Thời Nhất hạ giọng, hành động của Hoàng Chiêu Đệ lập tức dừng lại.
Bà không cam lòng, nhưng không còn hành động nào nữa.
"Dương Thủy Sinh, ơn sinh thành dưỡng dục không báo đáp, ông không sợ báo ứng hiện đời sao?"
Thời Nhất nói lời này đồng thời liếc mắt nhìn Tiểu Đồ đang ngồi xổm trong góc, chỉ lộ ra đôi chân liên tục run rẩy.
Chỉ liếc mắt một cái rồi thu lại, tiếp tục thản nhiên nói: "Nhân quả tuần hoàn, người xưa thường nói ơn sinh thành dưỡng dục lớn hơn trời, ông nay đã tạo tội bất hiếu, oán khí của mẹ ông rất nặng, nếu ông không sám hối, e rằng bây giờ bà ấy sẽ không thể chờ đợi mà kéo ông xuống địa phủ chịu hình phạt."
Dương Thủy Sinh nghe tiếng phát ra từ chiếc điện thoại đặt trên giá đỡ ở bàn gần đó, vội vàng vội vã bò lên phía trước một chút.
Ông ta sợ chạm vào Điền Mai đang lơ lửng, bị mẹ mình nhập hồn, quay đầu về phía điện thoại mà dập đầu quỳ lạy.
"Đại... Đại sư, cầu xin ngài, giúp tôi đi, ngài muốn tôi làm gì, mẹ tôi... oán khí của bà ấy mới tiêu tan mà không, không bám lấy tôi..."

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play