Buổi tối.
Mưa thu đã tạnh.
Không khí ngập tràn mùi ẩm ướt tươi mới, cơn gió thu lành lạnh lướt qua, lá vàng khô trong sân rơi đầy mặt đất.
Dịch Chanh đang ăn cơm chiều thì nhận được một cuộc gọi ngoài dự kiến là người đại diện của cậu, Ngụy Trầm.
Thành Diệu là một công ty quản lý nhỏ, nhưng vì nguyên chủ có gương mặt quá xuất sắc, lại sở hữu khả năng hắc hồng, nên dù vướng đầy scandal, dưới trướng Ngụy Trầm cũng chỉ có mình cậu là có chút danh tiếng.
Có thể nói, lúc này trong công ty, chỉ có Dịch Chanh xem như có chút sức nặng.
Đáng tiếc, nguyên chủ mới chân ướt chân ráo bước vào xã hội, kinh nghiệm non nớt, căn bản không biết tận dụng lợi thế đó. Nếu không, cả công ty có lẽ đã phải cung phụng cậu như báu vật.
Thấy Dịch Chanh bặt vô âm tín suốt một tháng rưỡi, công ty cuống cuồng liên lạc với Ngụy Trầm để tìm cậu.
“Dịch Chanh, cuối cùng cậu cũng chịu bắt máy rồi.” Ngụy Trầm thở phào nhẹ nhõm, rồi đi thẳng vào vấn đề, “Tôi vừa nhận được cho cậu một vai diễn phim thanh xuân vườn trường, nhân vật rất hợp với hình tượng ngoài đời của cậu, phân cảnh không nhiều, yêu cầu diễn xuất cũng không cao. Đến lúc đó cứ diễn như chính mình là được.”
Dịch Chanh trầm ngâm chốc lát, rồi đáp: “Ngụy ca, tôi không muốn diễn nữa.”
Tuy giờ cậu có ngoại hình lẫn khả năng diễn xuất, nhưng vì kiếp trước từng làm diễn viên quần chúng thế thân hai năm, nên Dịch Chanh đã sớm thấy rõ góc tối và sự mục nát trong giới giải trí điều đó khiến cậu hoàn toàn mất hứng thú.
Giới này... không dành cho cậu.
Huống chi, trên đời có cả vạn con đường kiếm tiền, đâu nhất thiết cứ phải chen chân vào nơi thị phi này?
Ngụy Trầm không ngờ cậu lại từ chối thẳng thừng như vậy, kinh ngạc đến ngây người. Một lúc lâu sau mới lên tiếng được: “Hả? Sao lại thế?”
“Tôi không hợp với giới diễn xuất.”
Ngụy Trầm thở dài, nói thẳng: “Tôi biết cậu không có năng khiếu diễn xuất thật. Nhưng cậu có gương mặt đó, chỉ cần làm bình hoa cũng đủ kiếm sống. Không phải trước giờ cậu luôn than thiếu tiền à?”
“… Tôi đúng là thiếu tiền, nhưng mà”
Nhắc đến tiền, Dịch Chanh đột nhiên im bặt.
Cậu vội vàng mở ứng dụng Alipay kiểm tra tài khoản.
Số dư khả dụng: 478.
Đồng tử Dịch Chanh co rút.
“Dịch Chanh? Cậu không sao chứ?” Đầu dây bên kia, không nghe thấy phản hồi gì, Ngụy Trầm bắt đầu lo lắng.
Không sao cả. Tôi chỉ vừa phát hiện, cho dù đã gả vào hào môn… thì tôi vẫn là người nghèo.
Thảm thật đấy.
Dịch Chanh rất rõ, cuộc hôn nhân hào môn giữa cậu và Thịnh Tinh Lan chỉ là hữu danh vô thực. Sớm muộn gì cũng tan vỡ, nên cậu bắt buộc phải tự chuẩn bị đường lui cho bản thân.
Theo luật hôn nhân của quốc gia này, ít nhất cũng phải sau hai năm thì mới có thể ly hôn với Thịnh Tinh Lan. Trùng hợp, thời điểm nhân vật chính trong truyện xuất hiện… cũng là khoảng hai năm nữa.
Hiện tại cậu không có việc làm, không có thu nhập, càng không thể dựa vào Thịnh gia mãi được. Vẽ tranh tuy có thể nuôi sống bản thân, nhưng ở nơi đất chật người đông như thủ đô này, thì chỉ đủ cầm hơi.
Nghĩ như vậy…
Ở lại thêm hai năm nữa, chỉ để đủ tiền sinh hoạt và bỏ trốn, e là vẫn quá khó khăn.
Dịch Chanh cảm thấy đau đầu.
“Tôi biết cậu còn buồn chuyện trước đây, nhưng trong giới giải trí, ai mà không từng gặp những việc đó chứ? Chuyện gì cũng có mặt tốt và xấu. Cậu nghĩ tích cực chút đi, hắc hồng cũng là hồng mà.”
Dịch Chanh: “……”
Cậu không phản bác được.
Ngụy Trầm tiếp tục khuyên nhủ: “Hơn nữa, cậu còn trẻ, cứ luyện thêm diễn xuất, biết đâu sau này còn có cơ hội đổi đời?”
Chưa kể, nếu cậu hủy hợp đồng, khoản bồi thường lớn đến mức cậu cũng chẳng trả nổi.
Tất nhiên, vì giữ thể diện cho Dịch Chanh, mấy lời này Ngụy Trầm không tiện nói ra.
“Được rồi. Nhưng mà Ngụy ca, nếu nhân thiết của tôi là bình hoa, vậy sau này anh chọn kịch bản cho tôi thì cứ chọn mấy vai bình hoa là được. Cố gắng lời thoại ít một chút, yêu cầu diễn xuất đừng cao quá.”
Dịch Chanh không có chí lớn, chỉ cần đủ tiền sống và rút khỏi giới này, là cậu mãn nguyện rồi.
“….” Ngụy Trầm rơi vào trầm mặc.
Cũng nhìn ra được tâm thái của Dịch Chanh đã thay đổi, anh ta không khỏi buột miệng: “Thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc trong một tháng vừa rồi cậu đã gặp chuyện gì mà thay đổi như người khác vậy?”
Tất nhiên, Dịch Chanh không thể nói với anh ta rằng… trong thân thể này thực sự là một người khác, hơn nữa còn vừa gả vào hào môn ngày hôm qua.
May mà Ngụy Trầm cũng chỉ tiện miệng hỏi vậy, anh ta tuy mang Dịch Chanh hai năm, nhưng vì tính tình đối phương vừa lạnh vừa EQ thấp, quan hệ của hai người cũng chẳng thân thiết gì cho cam.
Thêm nữa, Ngụy Trầm cũng tự biết mình chẳng phải loại người đại diện kim bài gì, chỉ cần có cơm ăn là được rồi.
Thế là, tổ hợp hai con cá mặn hệ Phật cứ thế mà hình thành.
“Yên tâm, lần này tôi chọn kịch bản rất phù hợp với cậu. Chỉ cần cậu diễn cho ra hồn, chắc sẽ không bị dân mạng chửi đâu.” Ngụy Trầm nói xong, lại hỏi: “À đúng rồi, hôm nay cậu có đi đâu không?”
Dịch Chanh hỏi lại: “Sao vậy?”
“Cậu lên hot search rồi đấy. Tự xem Weibo đi.” Ngụy Trầm thở dài, “Lại bị bôi đen.”
“… Hả?”
Lại bị đen?
Chữ lại này, thật khiến người ta cảm thấy… bất lực.
Dịch Chanh sững sờ mất một giây, rồi ngay lập tức dùng tài khoản mới lập để mở Weibo. Trong top 10 không có tên cậu, nhưng vừa kéo xuống một chút…
Quả nhiên.
Top 11:
#DịchChanh lén lút gặp người yêu bí mật#
#Người yêu bí mật của DịchChanh là ai – thật giả khó phân#
#Lý do DịchChanh biến mất suốt một tháng#
Dịch Chanh: “……”
Cậu đại khái đoán được… là chuyện gì rồi.
Mở Weibo ra vừa nhìn, quả nhiên là chuyện ban sáng cậu gặp Trình Linh Việt ở quán cà phê đã bị chụp lại. Dù ảnh khá mờ, nhưng gương mặt Dịch Chanh lại quá dễ nhận ra, chỉ cần nhìn lướt một cái là biết ngay.
Mặt của Trình Linh Việt thì bị làm mờ, nhưng cảnh hắn nắm tay Dịch Chanh thì bị chụp rõ mồn một, thậm chí còn được mấy blogger thẩm mỹ dùng tông đỏ nồng cháy để làm nổi bật, kéo lên hot search liên tục.
Các blogger bắt đầu đưa tin với tiêu đề đầy mùi vị ám muội, dư luận nhanh chóng đổ dồn về phía Dịch Chanh với chủ đề “bí mật hẹn hò”, bình luận thì loạn như vỡ chợ, chẳng biết phe nào là phe nào, nhưng ai nấy đều tranh thủ mỉa mai, châm chọc.
Dịch Chanh mặt không cảm xúc mà tắt Weibo.
Xem ra lại là trò mới của Trình Linh Việt và Thẩm Ý Hòa. Cậu biết mà, loại tra nam như Trình Linh Việt vốn không dễ gì thật lòng nhận sai.
Mới gặp mặt một cái, hot search đã lên rồi. Tốc độ còn nhanh hơn cả minh tinh lưu lượng.
Dịch Chanh tuy tính tình lười tranh giành, nhưng không có nghĩa là cậu cam tâm bị dẫm đầu lên mà chịu trận. Chỉ cần xâu chuỗi mọi chuyện ban ngày lại, liền có thể hiểu rõ: lần bôi đen này rõ ràng là có chủ đích.
Ban ngày cậu nói những lời đó, chắc chắn đã truyền đến tai Thẩm Ý Hòa. Hắn bôi đen cậu chỉ là thuận tiện. Mục đích thật sự là muốn… thử phản ứng của Thịnh Tinh Lan.
Thử xem Thịnh Tinh Lan có thực sự để tâm đến Dịch Chanh, có vì cậu mà ra mặt hay không.
Nếu không có, vậy Thẩm Ý Hòa có thể mặc sức tung hoành như trước, tiếp tục đè đầu cưỡi cổ Dịch Chanh mà không sợ gì hết.
Tất nhiên, điều Dịch Chanh lo lắng nhất lúc này… không phải là bị bôi đen, cũng chẳng phải diễn hay không diễn được bộ phim kia.
Mà là chuyện này có thể truyền đến tai Thịnh Tinh Lan hay không.
Dù gì người kia cũng là kiểu cứng rắn đến mức mắt không dung noi hạt cát. Nếu hiểu lầm rồi… hậu quả, Dịch Chanh thật sự không dám tưởng tượng.
Về phần Ngụy Trầm, anh ta lại khá bình tĩnh.
Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên. Từ khi Dịch Chanh debut tới giờ, scandal cứ như bánh bao nóng ra lò, chẳng bao giờ dừng lại. Hot search thì cứ đều đặn đứng hạng cao, mà toàn là hắc hot search.
Anti-fan đông như quân Nguyên, người qua đường thì chẳng ưa gì, danh tiếng kém đến thảm.
Dù Ngụy Trầm có là người đại diện từng mơ mộng lớn đến mấy, thì làm trong công ty nhỏ kiểu này, dẫn theo một nghệ sĩ đầy thị phi như vậy, quả thật cũng mệt tim.
“Cậu với người kia rốt cuộc là quan hệ gì?”
“Không có quan hệ.”
“Thật không đấy?”
“Hắn từng theo đuổi tôi, nhưng tôi không đồng ý. Hôm nay gặp chỉ để nói rõ ràng, dứt khoát cắt đứt quan hệ.”
Ngụy Trầm do dự: “Hắn là người trong giới?”
“Không phải.”
Ngụy Trầm nghe vậy mới thở phào, may mà chỉ là tin đồn. Nếu thật sự là scandal thật, thì Dịch Chanh e là không chỉ bị lột da, mà đến muốn làm bình hoa sống qua ngày cũng không được.
“Vậy giờ xử lý sao đây?” Dịch Chanh hỏi.
Ngụy Trầm im lặng vài giây. Thực ra thì chuyện này… xử lý lạnh như mọi khi là được. Nhưng không hiểu sao lần này lại muốn suy nghĩ nghiêm túc hơn, cuối cùng chỉ đáp:
“Cậu chờ tôi nghĩ kỹ rồi gọi lại sau.”
“Được.”
Thật ra Dịch Chanh cũng không quá để tâm. Cậu vốn chẳng định làm lớn chuyện trong giới giải trí, nếu không đi được con đường này, thì thôi, về vẽ truyện tranh cũng được.
Dù tiến độ kiếm tiền hơi chậm, nhưng nếu may mắn được mua bản quyền, thì cũng có thể coi là nguồn thu nhập kha khá. Đáng tiếc, kiếp trước cậu không may mắn đến vậy, chỉ sống lắt lay bằng tiền nhuận bút, không chết đói là mừng rồi.
Dịch Chanh vừa nghĩ đến tương lai, lòng lại u ám.
Liếc nhìn bát cháo lạnh còn thừa trên bàn, cảm xúc tụt dốc không phanh. Cậu phát hiện, kể từ khi xuyên thư đến nay, ngày tháng yên bình nhất lại chính là mấy hôm cá mặn sống ở Thịnh gia.
Không cần nghĩ ngợi gì. Không lo tiền nong. Không bị ép diễn.
Ai…
Lúc lên lầu, vừa vào đến phòng, điện thoại trong tay bỗng rung lên là Ngụy Trầm gọi lại.
Dịch Chanh khép cửa sau lưng, ấn nghe.
Vừa kết nối, đầu dây bên kia hét lên:
“Dịch Chanh! Hot search bị gỡ rồi! Mau mở Weibo ra xem!!”
“?!!!”