Dịch Chanh lặng lẽ nuốt nước bọt, tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Vừa mở miệng, đầu lưỡi đã cứng lại:
“Anh… anh tỉnh rồi.”

Nghe giọng nói quen thuộc ấy, ánh mắt Thịnh Tinh Lan hơi tối lại. Khi nhìn thấy thiếu niên trước mặt quấn băng trên đầu, mặc bộ đồ bệnh nhân màu lam trắng, trong lòng hắn thoáng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên.
“Cậu đang làm gì vậy?”

Mặt Dịch Chanh cứng đờ, ngập ngừng đáp:
“Tôi… đang ngắm phong cảnh.”

Ngắm phong cảnh?

“Ngắm phong cảnh thì nhất định phải đứng trên bệ cửa sổ sao?”

Chỉ một câu hỏi đơn giản thôi mà khiến Dịch Chanh cứng họng không nói được gì. Cậu cũng biết lý do vừa rồi mình bịa ra thật sự quá vô lý, nhưng lúc ấy đầu óc hoảng loạn, chẳng nghĩ ra nổi cái gì hay hơn.

Bây giờ bị chính chủ vạch mặt, chỉ còn cách lúng túng thừa nhận:
“Chắc là… không cần thiết lắm.”

“Vậy còn không mau xuống?”

Dịch Chanh ngẩn ra trong giây lát, hơi bất ngờ vì câu nói này phát ra từ miệng Thịnh Tinh Lan. Nhưng khi liếc xuống mặt đất cách cửa sổ khoảng hơn mười mét, cậu lại chần chừ. So với việc nhảy lầu rồi tàn phế cả đời, thì ở lại bên cạnh anh trai tra này còn có cơ hội sống sót, ít nhất là… còn thở được.

Đúng rồi, chết đẹp cũng chẳng bằng sống lay lắt.

Dịch Chanh mượn sức bám vào khung cửa, lén lút trèo xuống, cuối cùng cũng đặt chân lên sàn bệnh viện. Trái tim đang lơ lửng cũng theo đó mà hạ xuống đôi chút.

Thịnh Tinh Lan thu hết mọi biểu cảm và phản ứng của cậu vào trong mắt, rồi lại lần nữa hỏi lại câu trước đó:
“Vừa rồi, tại sao cậu lại đứng trên cửa sổ?”

Dịch Chanh đơ ra một chút:
“Tôi…”

“Tốt nhất nên nói thật. Tôi không dễ bị gạt như vậy đâu.”

“…”

Chạm phải ánh mắt nghiêm túc và sắc bén kia, Dịch Chanh cảm thấy bất an đến mức tim thắt lại. Cậu đảo mắt bối rối, cuối cùng đành cắn răng:
“Tuẫn… tuẫn tình.”

Thịnh Tinh Lan thoáng giật mình, biểu cảm gần như sụp đổ:
“Tuẫn tình?”

Dịch Chanh gật đầu:
“Đúng vậy.”

Thịnh Tinh Lan cau mày:
“Cậu tuẫn tình… vì ai?”

Dịch Chanh:
“Vì anh.”

“…”

Thịnh Tinh Lan chết lặng. Trong trí nhớ của hắn hoàn toàn không có bóng dáng của người này, từ đâu ra lại lôi cái chuyện tuẫn tình ra nói? Nhưng nếu không phải vì hắn, tại sao cậu ta lại ở trong phòng bệnh của hắn… còn chuẩn bị nhảy lầu?

Đúng lúc hắn còn đang ngỡ ngàng, cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra. Hai vệ sĩ đứng canh bên ngoài lập tức xông vào. Trước đó họ đã nghe thấy tiếng động lạ trong phòng, ban đầu tưởng Dịch Chanh gây ra, không ngờ sau lại nghe thấy giọng của thiếu gia nhà mình.

“Thiếu gia, cậu tỉnh rồi…” Một vệ sĩ hoảng hốt véo mạnh cánh tay mình để chắc rằng không phải đang mơ, nước mắt lập tức trào ra, kích động kêu lên:
“Không phải mơ! Thiếu gia thật sự tỉnh lại rồi!”

Vệ sĩ còn lại bình tĩnh hơn một chút:
“Anh mau đi báo cho tiên sinh và phu nhân, tôi đi gọi bác sĩ!”

“Được, được!”

Hai người phối hợp nhịp nhàng, chẳng bao lâu sau, tin tức Thịnh Tinh Lan tỉnh lại đã lan khắp cả tầng bệnh viện. Bác sĩ và y tá lần lượt đổ vào phòng bệnh, ai cũng vẻ mặt kinh ngạc, vây quanh Thịnh Tinh Lan để kiểm tra.

Đứng ngoài đám đông, Dịch Chanh mơ hồ còn nghe thấy vài câu như kỳ tích y học.

Sau khi kiểm tra xong, các bác sĩ bị người nhà Thịnh gia vây lại hỏi dồn. Biết được cơ thể Thịnh Tinh Lan không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ cần ở lại theo dõi thêm, tất cả mọi người mừng rỡ đến mức rơi nước mắt.

Là độc đinh của Thịnh gia, người nhà vây quanh bên giường bệnh đông như hội. Dịch Chanh liếc nhìn cánh cửa đang mở rộng, ý định chuồn ra ngoài lại trỗi dậy.

Đáng tiếc chưa kịp làm gì…

“Cậu, lại đây.”

Thịnh Tinh Lan xuyên qua đám đông, từ khe hở giữa những người thân cận, đưa mắt nhìn Dịch Chanh đang cố thu người lại.

Không thể trốn được nữa, cậu bị bao ánh mắt dồn dập nhìn chằm chằm, đành cứng người tiến vào giữa vòng vây.

Một phụ nữ xinh đẹp với gương mặt còn vương nước mắt bước tới, nắm chặt tay cậu đầy xúc động:
“Cậu là Chanh Chanh đúng không?”

Dịch Chanh khựng nửa giây, gật đầu.

“Cảm ơn cậu đã cứu Tinh Lan nhà chúng tôi.”

Thịnh Tinh Lan nghe thấy thế thì nghi hoặc quay sang nhìn cậu thiếu niên ngoan ngoãn trước mặt. Ánh mắt anh hiện rõ vẻ khó hiểu:
“Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sao con nghe chẳng hiểu gì cả?”

Thịnh phu nhân bèn kể sơ qua chuyện xung hỉ.

Nghe xong, biểu cảm Thịnh Tinh Lan không thay đổi mấy, chỉ có đôi mắt nhìn về phía Dịch Chanh dần dần ánh lên vẻ… hứng thú.

Ánh nhìn ấy khiến sống lưng Dịch Chanh lạnh toát, lại một lần nữa nảy ra suy nghĩ:
Thật ra vừa rồi mình nhảy lầu có khi lại là lựa chọn đúng đắn nhất…

Tiếc rằng, lựa chọn đó… chỉ có một lần.

Thịnh phu nhân nhìn Dịch Chanh bằng ánh mắt hiền hậu. Vài ngày trước cậu vừa chuyển vào phòng bệnh, hôm nay cả hai người lại cùng lúc tỉnh lại. Dù bà không tin vào mấy chuyện thần quỷ, nhưng vẫn cảm thấy… đúng là có duyên phận.

Dịch Chanh chính là phúc tinh của nhà bà.

Ánh mắt dịu dàng dừng lại ở băng gạc quấn trên đầu cậu, ánh nhìn lại thêm phần xót xa:
“Đầu còn đau không?”

Dịch Chanh nhỏ giọng:
“Đỡ hơn nhiều rồi ạ.”

“Có bác sĩ khám qua chưa?” Thịnh phu nhân ân cần hỏi tiếp.

Dịch Chanh hơi khựng lại, trầm mặc.

Từ lúc cậu tỉnh lại đến giờ, bác sĩ và hộ sĩ chưa từng quan tâm đến cậu, ngay cả lúc nãy cũng chỉ vây quanh Thịnh Tinh Lan, hoàn toàn coi cậu như người vô hình trong phòng bệnh này.

Thịnh phu nhân vừa nhìn sắc mặt cậu liền hiểu ngay mọi chuyện, lại nghĩ đến những gì cậu từng chịu đựng ở Thẩm gia và lý do thật sự khiến cậu nhập viện, trong lòng càng thêm thương cảm.

Bà nhấn chuông gọi ở đầu giường Thịnh Tinh Lan, chẳng bao lâu, bác sĩ và hộ sĩ lần nữa lục tục kéo đến, khiến căn phòng chật ních người.

Thịnh phu nhân cùng những người không liên quan lui ra ngoài, để bác sĩ và hộ sĩ kiểm tra sức khỏe cho Dịch Chanh.

Khi biết đầu cậu không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ cần tĩnh dưỡng thêm một thời gian nữa là hồi phục, Thịnh phu nhân mới nhẹ nhàng thở ra, dịu dàng nói:
“Nếu vậy, chờ con xuất viện rồi dọn về Thịnh gia sống đi. Chúng ta cũng sẽ chính thức thực hiện thỏa thuận trước kia, để con và Tinh Lan kết hôn trong vòng một tháng.”

Tin tức này đúng là quá nhiều để tiêu hóa, Dịch Chanh chớp chớp mắt, thử nói:
“Trong vòng một tháng kết hôn… chẳng phải là hơi gấp quá sao?”

Trong nguyên tác, phải đợi đến tận ba tháng cơ mà.

“Không tính là vội.” Thịnh phu nhân đáp, “Một tháng này chỉ để hai đứa điều dưỡng sức khỏe, xem như là giai đoạn chuyển tiếp thôi. Theo thỏa thuận giữa ta và ba con trước kia, từ lúc con bước chân vào Thịnh gia, con đã là người của Thịnh gia rồi.”

Dịch Chanh: “…”

Cái hố to này do cha cậu để lại, thật sự không cần cũng được.

“Vậy… sau khi xuất viện, con có thể không về Thịnh gia được không?”

Nghe vậy, nụ cười trên mặt Thịnh phu nhân hơi cứng lại:
“Không về Thịnh gia, vậy là muốn quay về Thẩm gia?”

Dịch Chanh sững người. Về lại Thẩm gia sao?

Nghĩ đến mọi mối quan hệ trong cốt truyện và việc Thẩm Ý Hòa từng đập đầu cậu đến mức phải nhập viện, Dịch Chanh cắn môi.

Thẩm gia đúng là kiểu người nhà cắn xé lẫn nhau vì lợi ích, nếu cậu quay lại, chẳng khác nào dê vào miệng sói.

Một bên là hang rồng, một bên là ổ cọp.

Dịch Chanh thật sự rơi vào thế muốn sống cũng khó.

“Chanh Chanh, lần này con bị thương ở đầu, dù không nặng lắm, nhưng đầu là vị trí cực kỳ quan trọng. Phải tĩnh dưỡng thật tốt, không thể tiếp tục lăn lộn thêm nữa đâu.” Thịnh phu nhân nhẹ nhàng khuyên nhủ.

“Con…”

“Được rồi, cứ nghe ta đi. Sau khi xuất viện thì dọn về Thịnh gia ở, được chứ?” Dù giọng bà vẫn dịu dàng, nhưng thái độ lại vô cùng cứng rắn, không cho Dịch Chanh có đường từ chối.

Không còn lựa chọn nào khác, Dịch Chanh chỉ đành im lặng gật đầu.

Trên giường, Thịnh Tinh Lan chậm rãi khép mắt lại, dường như hoàn toàn chẳng để tâm gì đến việc sắp kết hôn.

Xét đến tình trạng sức khỏe của cả hai và mong muốn của lão phu nhân Thịnh gia, hôn lễ cũng không tổ chức long trọng, hai bên gia đình chỉ hẹn gặp nhau ăn một bữa cơm thân mật trong phòng VIP ở khách sạn.

Mà hôm đó, Dịch Chanh và Thịnh Tinh Lan đều không có mặt.

Một người đang tĩnh dưỡng ở bệnh viện, người còn lại ở nhà cũ nghỉ ngơi.

Trong thời gian đó, Thẩm phụ từng đến Thịnh gia muốn gặp Dịch Chanh, nhưng cậu nghi ngờ ông ta có ý đồ xấu, e là lại muốn lợi dụng cậu để moi móc thông tin mậ nên đã cùng Thịnh phu nhân tìm lý do thoái thác, viện cớ bệnh nặng không tiếp.

Một tháng trôi qua rất nhanh.

Thịnh Tinh Lan cuối cùng cũng chính thức xuất viện. Anh thay bộ đồ bệnh nhân, mặc tây trang đen tinh chỉnh, khí chất so với một tháng trước hoàn toàn khác biệt. Khuôn mặt vẫn anh tuấn như xưa, nhưng ánh mắt đã chẳng còn chút dịu dàng nào.

Hai người hoàn tất thủ tục đăng ký kết hôn ở Cục Dân Chính, sau đó chuyển về căn hộ mới do Thịnh phu nhân chuẩn bị sẵn.

Đêm xuống, ánh sao thưa thớt lấp lánh giữa bầu trời.

Đèn trong thư phòng vẫn còn sáng.

Thịnh Tinh Lan đang xem tài liệu về công ty giải trí thuộc Thịnh thị. Hai năm qua, nhờ sự hậu thuẫn từ tập đoàn Thịnh thị, công ty phát triển mạnh mẽ, nhanh chóng trở thành một trong những thế lực đứng đầu ngành giải trí.

Công ty tài nguyên dồi dào, nền tảng vững chắc, dưới trướng bồi dưỡng ra không ít nghệ sĩ nổi tiếng, gần như chiếm lĩnh nửa giới showbiz.

Thịnh Tinh Lan nhớ ra bạn đời mới cưới của anh, hình như cũng là người trong giới giải trí.

Không rõ là hứng khởi bất chợt hay sớm đã có ý, anh cầm điện thoại lên, mở Baidu tìm kiếm “Dịch Chanh”.

Chỉ trong giây lát, một đống kết quả hiện ra dày đặc toàn là tin tức tiêu cực. Thịnh Tinh Lan khẽ nhíu mày, click vào bài đầu tiên. Mở đầu là ảnh chân dung của Dịch Chanh.

Người thanh niên trong ảnh mang gương mặt xinh đẹp đậm nét, nhưng không hề phô trương. Khí chất lạnh lùng xa cách, như đóa hoa cao ngạo trên đỉnh núi tuyết, hoàn toàn khác với vẻ biểu cảm sinh động và ánh mắt sáng rực cậu thể hiện hôm nay.

Thịnh Tinh Lan đè nén nghi hoặc, lướt xem nội dung.

Phần lớn là những tin đồn thêu dệt, miêu tả Dịch Chanh là người tính cách tệ, kiêu căng, vô lễ. Khu bình luận thì gần như toàn là lời mắng chửi cay nghiệt.

Anh cau mày, tắt trang web, chuyển sang xem mục thông tin cá nhân.

Thông tin ghi rõ: Dịch Chanh ký hợp đồng với Diệu Giải Trí sau khi ra mắt, là một công ty con của Thịnh thị. Tuy nhiên, công ty này khá nhỏ, tài nguyên hỗn tạp, nghệ sĩ dưới trướng đa phần không nổi bật.

Lẽ ra với nhan sắc nổi bật như Dịch Chanh, dù không thể trở thành siêu sao thì ít nhất cũng có cơ hội tỏa sáng. Nhưng chẳng hiểu vì sao, từ sau khi ký hợp đồng, cậu gần như bị công ty lạnh nhạt, chẳng có mấy cơ hội xuất hiện.

Lần duy nhất tham gia đóng phim thì lại bị mắng tơi tả kỹ năng diễn tệ, ánh mắt vô hồn, hứng cả rổ gạch đá từ cư dân mạng. Người ta thậm chí còn gọi cậu là bình hoa di động.

Nhưng với con mắt thẩm mỹ của Thịnh Tinh Lan, dù là bình hoa, thì cũng là bình hoa đỉnh cấp.

Dù trong lòng anh chưa có tình cảm với Dịch Chanh, nhưng không có nghĩa là anh mù thẩm mỹ.

Sau khi đọc xong toàn bộ thông tin, anh tạm thời đã có hiểu biết sơ bộ về bạn đời. Thịnh Tinh Lan mệt mỏi trở về phòng ngủ, vừa bước vào liền thấy thanh niên kia đang ngoan ngoãn ngồi đợi trên giường.

Trong lòng anh khẽ gợn một cảm xúc khó nói tên. Anh tháo cà vạt, vào thẳng nhà tắm.

Không lâu sau, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào.

Dịch Chanh ngồi nghiêm chỉnh trên giường, ngẩng đầu nhìn đèn trần lộng lẫy, rồi lại cúi xuống nhìn tờ giấy hôn thú, nơi có ảnh chụp và chữ ký của người đàn ông kia.

Thế là cậu gả vào hào môn rồi.

Ảnh cưới in trên giấy hôn thú, người đàn ông trong đó ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt nghiêm nghị, toát lên khí chất của một tinh anh thương giới hoàn toàn khác biệt so với dáng vẻ người bệnh lần đầu gặp trong bệnh viện.

Nhưng mà…

Dịch Chanh khép lại giấy hôn thú.

Cậu hiện tại chưa thể thoát khỏi Thịnh gia.

Nếu không thể trốn chạy, thì chỉ có thể tìm cách cứu lấy bản thân.

Phản bội và lừa dối là hai điều đại kỵ trong mắt Thịnh Tinh Lan, Dịch Chanh tuyệt đối sẽ không ngu ngốc mà phạm phải. Còn với những người Thẩm gia từng muốn lợi dụng cậu, cậu nhất định sẽ cắt đứt mọi liên hệ.

Về phần cuộc hôn nhân với tra công…

Cứ tạm sống qua ngày đã. Đợi đến khi vai chính thụ chính thức “online”, mở ra tuyến tình cảm với tra công, có lẽ cậu sẽ có cơ hội rút lui an toàn, sống cuộc đời mình muốn.

“Phanh!”

Âm thanh nặng nề vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Dịch Chanh. Cậu quay đầu nhìn quanh phòng, mới phát hiện âm thanh phát ra từ nhà tắm.

Nhưng đã hơn một phút trôi qua, bên trong vẫn không có động tĩnh gì.

Lẽ nào Thịnh Tinh Lan đột nhiên phát bệnh, ngất xỉu rồi?

Tim Dịch Chanh như thắt lại. Cậu vội vàng bước tới trước cửa nhà tắm, gõ nhẹ:
“Thịnh… Thịnh Tinh Lan, anh không sao chứ?”
 
 
 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play