Trước khi ngủ, Chúc Tinh Hòa còn nghĩ bụng sẽ ngủ độ hai ba tiếng rồi dậy xem Lý Như Thâm đã hạ sốt chưa. Cậu sợ làm ồn đến anh nên không đặt báo thức.
Cậu vốn lạ giường, hơn nữa một khi trong lòng canh cánh chuyện gì thì rất khó ngủ say. Ai ngờ lần này vừa chợp mắt đã thiếp đi như hôn mê, ngủ say không biết trời trăng đất hỡi gì nữa.
Mãi đến khi cậu mơ mơ màng màng tỉnh dậy, căn phòng vẫn tối om. Cậu ngỡ trời chưa sáng, vội mò điện thoại xem giờ thì thấy đã 11:49, nghĩ thầm chắc chắn mình nhìn nhầm, cậu dụi mắt nhìn kỹ lại, 11:50!
Toang rồi! Chắc chắn không kịp chuyến bay!
Chúc Tinh Hòa quýnh quýnh quáng quáng xuống giường, xỏ vội đôi dép lê rồi loẹt quẹt chạy ra cửa. Cậu vặn tay nắm nhưng cửa không mở, cố sức vặn thêm hai cái nữa mới sực nhớ ra mình đã khóa trái cửa.
Tiếng mở cửa đã thu hút Lý Như Thâm. Đúng lúc cửa phòng bật mở, anh cũng vừa hay đi tới, mỉm cười nói: “Cậu tỉnh rồi à.”
Chúc Tinh Hòa nheo mắt nhìn người đàn ông đang đứng gần trong gang tấc, bất giác ngẩn người.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT