Chiêu Ngư và Chu Thuấn Dục đã từng ngủ chung giường, nhưng đêm nay lại khác, có gì đó sai sai mà cậu không thể nói rõ.
Cậu đổi vài tư thế, sợ đá vào màn, cố ý co người vào trong, kết quả lại đá trúng bắp chân của Chu Thuấn Dục.
“Không ngủ được à?”
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một cánh tay, giọng của Chu Thuấn Dục như bị mắc kẹt trong màn, lơ lửng rồi lượn lờ chui hết vào tai Chiêu Ngư. Chiêu Ngư kéo chăn lên mũi, khẽ đáp: “Không sao.”
Chu Thuấn Dục xoay người, từ nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng đối diện với cậu. Dù trong bóng tối, ánh mắt của hắn vẫn cứ đè nặng lên người cậu, khiến Chiêu Ngư càng không dám cử động.
Cứ thế nằm yên năm phút, Chiêu Ngư cuối cùng cũng biết chỗ nào không ổn. Không gian bên trong màn có hạn, hai người gần như chăn kề chăn, không có một chút khoảng trống nào. Càng tệ hơn, với tư thế này, Chu Thuấn Dục như thể đang nhốt cậu giữa tấm màn, khiến cậu cảm thấy bất an.
Chiêu Ngư cứng cổ quay đầu lại, quả nhiên đối diện với đôi mắt sáng rực của hắn: “Sao thế, cậu chủ?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play