Trong lúc vẫn còn chìm trong cơn hôn mê, Giản Ngọc bỗng thấy mình đang đứng giữa một khu rừng.
Nơi này có nét giống Rừng Cấm, nhưng lại không hoàn toàn giống—nó không hề âm u hay đen tối. Mặt trời vừa mới nhô lên, những tia nắng đầu ngày dịu nhẹ len qua kẽ lá, vẩy xuống mặt cỏ những mảng sáng tối lấp lánh. Những tán cây cao vút, cành lá đan xen như hợp thành một mái vòm khổng lồ màu xanh lục.
Cô cảm giác như mình đang đứng dưới một bầu trời bằng lá cây, đầy ma thuật.
Khác với sự yên lặng đến rợn người của Rừng Cấm, khu rừng này đầy sức sống. Tiếng suối róc rách luồn qua rễ cây, trong trẻo như một bản nhạc thiếu nhi. Những con Diricawl và Snidget bay lượn giữa tán cây, hót líu lo cùng nhiều loài chim lạ mà Giản Ngọc chưa từng thấy hay đọc đến. Một chú Niffler lông đen tuyền đang hăng hái đuổi theo một con Cua Lửa, có vẻ nhầm nó là một món đồ trang sức quý giá.
“Thật kỳ lạ... rừng này chẳng phải là môi trường sống tự nhiên của mấy con thú kia,” Giản Ngọc nhíu mày suy nghĩ.
Nhưng ngay sau đó, vài con Pixie Cornwall – những tinh linh da lam chuyên quậy phá – phát hiện ra cô. Chúng cười khúc khích, giật tai cô, nhấc bổng cả người Giản Ngọc lên không trung rồi bay vù vù về phía trước.
Dù bị nhấc lên như thế, cô chẳng thấy đau gì cả. Cô cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, như thể không còn trọng lượng. Những tinh linh dẫn đường cho cô, bay xuyên qua tán cây, tới một khoảng đất trống rộng rãi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play