Nói thật thì, Giản Ngọc không nghĩ sẽ có ai tìm cô nói chuyện.
Sau khi được các giáo sư cho rời đi, cô ung dung bước về phía trước, còn Draco thì vừa đi vừa dậm bước theo sau, không quá nhanh cũng chẳng quá chậm.
Đến gần phòng sinh hoạt chung, cuối cùng cậu ta cũng không nhịn được nữa:
“Ê! Cứ thế đi luôn mà không nói lời cảm ơn người đã cứu mạng mình à?”
Giản Ngọc dừng lại, quay đầu lại nhìn cậu ta bằng ánh mắt không mấy thân thiện.
“Tớ có thể tự xử lý chuyện đó... không cần cậu cứu.”
“Cậu… cậu… cậu…” Draco tức đến đỏ bừng hai má, cảm thấy lòng tốt của mình bị coi như đồ bỏ đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play