“Bọn mày đang làm gì? Mau buông tao xuống!” 

Lúc này, Sói Nhĩ Phu đang bị trói cũng xảy ra biến hóa.

Vẻ điên cuồng trên mặt đã biến mất không thấy gì nữa, trong mắt cũng xuất hiện vẻ tính táo, trên đỉnh đầu vốn trọc rất nhanh đã sinh ra từng sợi tóc màu xanh lục, rất nhanh đã dài đến mắt cá chân.

“Ngay cả tóc đều dài ra rồi, xem ra đã khôi phục lý trí!” Giọng bé gái vang lên, dây leo màu xanh lá rầm rầm thối lui.

“Sói Nhĩ Phu! Rõ ràng ông không chắc thời gian chính mình nổi điên, còn phá hư quy củ trong hẻm núi, quấy nhiễu khách nhân của chúng ta! Tốt nhất là ông nên được khách nhân thông cảm, nếu không, ông s bị đuổi ra khỏi hẻm núi này!” 

Hai giọng nói dần dần đi xa, trong cả trận chiến đấu, Lôi Lâm còn không kịp nhìn thấy mặt mũi của hai học đồ cấp ba mặt kia, thậm chí, mà ngay cả đồ vật trong huyệt động đều được bảo tồn khá hoàn hảo.

Lúc này dường như Sói Nhĩ Phu cũng ý thức được đã xảy ra chuyện gì, vội khom người xin lỗi Lôi Lâm: “Xin lỗi! Tiên sinh! Lúc trước bởi vì một số nguyên nhân về tinh thần, có đôi khi không thể hoàn toàn khống chế chính mình, đã gây bất tiện đối với ngài, hy vọng ngài có thể cho tôi cơ hội đền bù tổn thất!” 

Nói xong, Sói Nhĩ Phumlại có chút uể oải: “Trước kia tôi đã khống chế tốt thời gian đấy, không ngờ gần đây việc phát tác càng ngày càng nhiều lần, nói không chừng tôi thật sự phải tự dời ra ngoài…” 

Lôi Lâm cũng không biết nên dùng vẻ mặt gì để đáp lại, đành phải nói: “Vậy trước hết ông hãy cứu tỉnh tôi tớ của tôi lại đã, mặt khác, mau chóng đưa tài liệu tôi cần ra!” 

“Đương nhiên có thể!” Lão đầu lùn kéo mái tóc dài đến mặt đất đi tới trước mặt Qua Lâm, lật mắt của hắn nhìn nhìn, ” Tôi tớ của ngài chỉ tạm thời ngất đi, nghỉ ngơi một chút là sẽ tốt thôi!” 

Sau đó, lại lấy từ trong quần áo ra một ít bột phấn màu nâu để Qua Lâm nuốt xuống, không lâu sau đại hán này đã tỉnh lại.

Lúc này, Sói Nhĩ Phu cũng đưa một cái rương nhỏ cho Lôi Lâm, “Để đền bù tổn thất cho chuyện lần này, tôi có thể chiết khấu năm phần mười cho ngài!” 

“...” Lôi Lâm có chút im lặng, nhưng vẫn thanh toán xong ma thạch, đưa rương nhỏ cho Qua Lâm ôm rồi cáo từ đi ra ngoài.

Lúc sắp chia tay, Sói Nhĩ Phu lại cúi người chào thật sâu: “Nếu như ngài còn muốn giao dịch với tôi, xin ngài nhớ kỹ, chỉ khi tôi có tóc dài qua cổ chân mới là thời khắc lý trí nhất, lúc khác mong ngài tạm thời tránh đi!” 

Lôi Lâm gật gật đầu, cùng Qua Lâm rời khỏi hẻm núi.

Vốn dĩ hắn còn có chút hứng thú muốn đi dạo, nhưng sau khi trải qua việc này thì hoàn toàn không có dục vọng này nữa, ai biết ở trong chỗ sâu của hẻm núi này có còn kẻ nào biến thái nữa hay không.

Trên con đường phù thủy tràn đầy nguy hiểm, một lần tấn cấp thất bại, hoặc là sự cố khi thí nghiệm, bị phóng xạ từ pháp thuật ô nhiễm, cũng có thể mang đến cho người trong cuộc tổn hại không thể vãn hồi, thậm chí trực tiếp chết!

Hơn nữa vì thời gian sống kéo dài, lực lượng cường đại, dần dà, tính cách của các Phù thủy hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ vặn vẹo, thậm chí sinh ra một số vấn đề về phương diện tinh thần.

Lôi Lâm lại nghĩ tới Sói Nhĩ Phu và hai học đồ cấp ba ra tay kia, bọn hắn cho Lôi Lâm cảm giác mấy học đồ trong thành Cực Dạ hoàn toàn không thể so sánh.

Nếu dung hình tượng thì chính là cảm giác giữa đàn sói cùng cừu non.

“Xem ra, Phù thủy chân chính rất ít người ưa thích định cư trong thành thị nhân loại, phần lớn đều là ở lại nơi dã ngoại.” 

Hôm nay được chứng kiến uy thế của hai học đồ cấp ba, khiến trong lòng Lôi Lâm cũng có chút lửa nóng: “Chỉ cần thành công phối trí ra dược tề Úy Lam, mình cũng có thể rất nhanh tấn thăng đến cấp bậc kia!” 

...

Trong phòng thí nghiệm, ánh sáng sáng ngời chiếu xuống, Lôi Lâm nhìn chằm chằm vào ống nghiệm trên mặt bàn đang không ngừng toát ra bong bóng màu xanh da trời.

Tay của hắn vẫn ổn định như trước, lắc lắc theo một loại quy luật kỳ dị.

Bọt khí màu xanh da trời trong ống nghiệm không ngừng sinh ra rồi tiêu tan, chỉ là mãi mãi không thoát ra ngoài ống nghiệm.

“Hoạt tính dược tề ổn định, dự tính sau 3 phút 24 giây sẽ xuất hiện giá trị giới hạn!” Chip vang lên tiếng nhắc nhở.

Nghe lời nhắc nhở, dưới khóe mắt Lôi Lâm còn xuất hiện một màn hình đếm ngược.

Chờ đến khi con số nhảy đến 0, Lôi Lâm sẽ lập tức dùng ngôn ngữ Byron cổ đại đọc chú ngữ: “Nơi này là biển cả xanh thẳm, đến đây đi! Tiểu bảo bối!” 

Cái tay còn lại lập tức thả mấy viên tinh thể màu xanh da trời ở bên cạnh đã chuẩn bị cho tốt vào trong ống nghiệm.

Ong ong! Ống nghiệm bắt đầu rung rung lên.

Mấy luồng khí màu xanh lam từ miệng ống nghiệm bay ra, quấn quanh chung quanh ống nghiệm, trong luồng khí màu xanh lam biến thành mấy người cá tí hon màu xanh lam.

Mấy người cá tí hon màu xanh này chỉ to bằng ngón cái Lôi Lâm, nửa người trên là bé gái, trước ngực treo hai mảnh vỏ sò, nửa người dưới là đuôi cá, lúc này bọn họ đang tay cầm tay, vòng quanh ống nghiệm ca hát khiêu vũ.

Tiếng ca trong veo duyên dáng không ngừng vang vọng trong mật thất, động đến tiếng lòng của Lôi Lâm.

” Trình tự cuối cùng! Chống cự giọng hát mị hoặc của mỹ nhân ngư!” Sắc mặt Lôi Lâm nghiêm nghị.

Trong truyền thuyết, tiếng ca của mỹ nhân ngư có lực lượng mị hoặc cực kì khủng bố, thường thường có thể hấp dẫn thủy thủ trên biển tiến vào biển cả, chúng nó thường thường cũng là thủ phạm tạo thành rất nhiều thuyền u linh!

Hiện tại Lôi Lâm cảm thấy trong lòng có một luồng xúc động muốn vứt bỏ hết thảy, trực tiếp bỏ vốn đi ra biển cả.

“Đây chỉ là ảo giác, chỉ có uy lực bằng một phần mười chính thế, nếu như là mỹ nhân ngư chân chính, thậm chí là mỹ nhân ngư Phù thủy đến thi triển, thì sẽ như thế nào?” Lôi Lâm khẽ cắn môi, trên người tản ra một lớp hào quang màu đen, ngăn cản thanh âm ở bên ngoài. 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play